“Có chuyện gì vậy?” Giọng nói của cô có chút lạnh lùng, cảnh giác, cô không dám chắc nụ cười của người đàn ông trước mắt có giấu dao hay không. Thịnh Lâm chỉ ngước nhìn cô, cười mà không nói gì.
“......”
Hai mắt Mộ Sơ Tình lóe lên, chính mình cũng cảm thấy buồn cười, tâm tư của Thịnh Chinh Vũ làm sao có thể để người khác nhìn thấu.
“Đi thôi!”
Bất kể là như thế nào thì hôm nay Thịnh Chinh Vũ đã mời cô đến, về tình thì cô cần phải đi chào hỏi, về lý thì cô cần phải xin lỗi cho việc cô làm tối nay.
“Sơ Tình......”
Cố Dĩ An cúi đầu lo lắng nhìn cô, Mộ Sơ Tình đáp lại bằng nụ cười nhẹ nhõm, “Không sao đâu!”
“Anh đợi em......”
Mộ Sơ Tình bình tĩnh gật đầu, và đi theo Thịnh Lâm đến phòng làm việc của Thịnh Chinh Vũ.
Thịnh Lâm mở cửa phòng nhường lối, Mộ Sơ Tình bước vào.
Thịnh Lâm đóng cửa từ bên ngoài, ông ta không vào trong.
Trong phòng cạnh cửa sổ có bày một bàn gỗ chạm khắc hình rễ cây, Thịnh Chinh Vũ đang ngồi ở đó pha trà.
Thấy Mộ Sơ Tình bước vào, ông ngẩng đầu nhìn cô, nheo nheo mắt nhìn .
Mộ Sơ Tình thầm thở dài, chỉ mới có ba năm mà người trước mắt già đi nhiều rồi.
“Ngồi đi!” Giọng nói trầm ấm, có sức hút dường như không thay đổi nhiều.
Mộ Sơ Tình nhìn qua chính mình, nhấc chân, đến ngồi vị trí đối diện Thịnh Chinh Vũ.
Thịnh Chinh Vũ đặt một chén trà Tử Sa bên cạnh cô, hương trà rất thơm.
Mộ Sơ Tình liếc nhìn xuống, cầm chén, uống một hơi cạn sạch.
Cô biết thưởng trà cần sự tinh tế, nhưng mà cô lại không hiểu, chứ không phải là cô không biết tự lượng sức múa rìu qua mắt thợ trước mặt Thịnh Chinh Vũ.
Cô chỉ biết rằng uống hết là được rồi.
Mộ Sơ Tình gật gật, “Vào đến miệng thì chát, đến lưỡi thì đắng, đến họng thì thơm.”
“......”
Thịnh Chinh Vũ cười cười.
“Tôi chân thành xin lỗi ông về những gì đã xảy ra trong bữa tiệc!”
Mộ Sơ Tình nhìn động tác pha trà của ông, chậm chậm chớp mắt.
“Ta không quan tâm, con cũng không cần phải cảm thấy có lỗi, ta có thể hiểu!”
“Vậy thì...”
Mộ Sơ Tình đặt tay lên tay vịn của ghế, làm động tác muốn đứng dậy, Thịnh Chinh Vũ lại thở dài.
“Ta luôn không dạy được Dục Thần thưởng trà...”
Mộ Sơ Tình động đậy, mắt nhìn thấy Thịnh Chinh Vũ lại đặt chén trà nữa trước mặt mình.
“Hy vọng cuối cùng anh ấy cũng không làm ông thất vọng, tôi nghĩ, trên đời này, không có gì là anh ấy không học được cả, anh ấy là con trai của ông, anh ấy thông minh như thế nào, ông hẳn là phải rõ hơn ai hết!”
Mộ Sơ Tình muốn kết thúc cuộc trò chuyện này, cô không thông minh bằng Thịnh Dục Thần, cô cũng không hiểu được hàm ý trong lời nói của Thịnh Chinh Vũ.
Cô cảm thấy việc Thịnh Dục Thần biết làm cái gì, không biết làm cái gì sẽ không liên quan gì đến cô sau này nữa.
“Sơ Tình à, người thông minh cũng sẽ mắc sai lầm, hơn nữa còn là những sai lầm ngu ngốc nhất. Một tay che trời, hô mưa gọi gió cả đời, nhưng lại chỉ vì một sai lầm mà ngã đến tan xương nát thịt......”
Mộ Sơ Tình có chút ngạc nhiên, dường như cô hiểu được một chút ý của Thịnh Chinh Vũ.
Hoặc có thể là cô suy nghĩ hơi nhiều rồi.
“Không cần nghĩ đến những thứ này, người thông minh sẽ luôn tìm ra cách để bù đắp cho những sai lầm nhỏ mà họ đã mắc phải ...”
“Sai lầm không phân biệt lớn hay nhỏ, sai thì cũng đã sai rồi!”
Bù đắp sai lầm
Mộ Sơ Tình cong môi cười, cuối cùng đứng lên.
“Ông nói rất đúng, sai rồi chính là sai rồi!”
Xem ra là cô đã hiểu lầm, cô vừa nảy còn ngây thơ cho rằng, Thịnh Chinh Vũ sẽ muốn giúp con trai mình làm thuyết khách.
Nhưng cô sao lại quên rồi, sự thật tất cả mọi người ngầm thừa nhận còn che giấu cô.
Tất cả mọi người cho rằng cô đã hại chết con trai của Thường Sở, hại chết cháu của ông ta.
Nhưng, không phải cô sai!
Cô không có nghĩa vụ tiếp tục chủ đề nhàm chán này với anh ta.
“Ngủ ngon!”
Mộ Sơ Tình đi về phía cửa.
“Sai lầm chưa được bù đắp, chỉ có thể được tha thứ. Cô gái, không có người nào không phạm sai lầm, cô phải biết tha thứ.”
Thịnh Chinh Vũ cầm tách trà trong tay, nhấp một ngụm trà, ngẩng đầu nhìn thấy Mộ Sơ Tình đã quay lại.
“Ông đây là…… kêu tôi tha thứ Thịnh Dục Thần?”
Thịnh Chinh Vũ cúi đầu, không nói nữa.
Nghĩ đến là có chút chật vật, Mộ Sơ Tình cũng không nghĩ tới, Thịnh Chinh Vũ quả nhiên ở đây là để……
Nhưng cho là tha thứ thì có ý nghĩa gì chứ?