Anh còn nhớ câu cuối cùng anh ta nói với anh ba năm trước, anh ta nói anh chắc chắn sẽ hối hận, chắc chắn sẽ hối hận tới mức đau khổ tột cùng.
Lúc đó anh cảm thấy buồn cười, bây giờ nghĩ lại, cảm thấy cũng chưa hề thay đổi.
Thịnh Dục Thần anh sao có thể hối hận được...
Thịnh Dục Thần giơ tay ra, bắt tay của Cố Dĩ An, nói: “Cảm ơn, nhưng mà... vẫn sớm...”
Thịnh Dục Thần nói xong, ánh mắt cố ý vô tình lướt qua gương mặt xinh đẹp của Mộ Sơ Tình.
Ấn đường Mộ Sơ Tình động đậy, chuyển mắt, nhìn Thường Sở ở bên cạnh Thịnh Dục Thần.
“Chúc mừng cô, cuối cùng mộng đẹp cũng sắp thành thật rồi!”
Thường Sở đắc ý cười, cái cằm vênh lên cao, sắc mặt kiêu ngạo nói: “Cảm ơn lời chúc phúc của cô!”
Mộ Sơ Tình cũng không làm ồn, khiêm tốn cười.
“Không cần cảm ơn, lời khách sáo thôi, cô nghe là được rồi, đừng coi là thật!”
Vẻ mặt Mộ Sơ Tình hờ hững, trong giọng điệu mang theo sự mỉa mai nhàn nhạt.
Sắc mặt Thường Sở lập tức biến xanh, hung hăng trừng mắt nhìn Mộ Sơ Tình.
Cô ta ngẩng đầu nhìn về phía Thịnh Dục Thần, nhưng lại thấy ánh mắt của Thịnh Dục Thần đang rơi trên người Mộ Sơ Tình, trong mắt mang theo vẻ sâu xa.
Thường Sở cắn môi, lắc nhẹ cánh tay của Thịnh Dục Thần, nhỏ giọng gọi một tiếng: “Thần...”
Chân mày tinh tế của Mộ Sơ Tình nhếch lên, cong khóe môi, vẻ mặt như trong dự đoán.
Thịnh Dục Thần thấy vậy liền cau mày, cúi đầu nhìn Thường Sở, lại thấy cô ta chu cái miệng nhỏ ra, tủi thân nhìn anh.
Mà lúc này, nhân viên tạp vụ lại rất đúng lúc đi tới bên cạnh bốn người, trên khay đặt bốn ly rượu vang đỏ.
Cố Dĩ An giơ tay cầm lấy một ly rượu vang đỏ, đưa cho Mộ Sơ Tình, còn Thịnh Dục Thần cũng cầm một ly đưa cho Thường Sở.
Trong lòng Thường Sở hơi không vui, nhưng vẫn nhận lấy ly rượu Thịnh Dục Thần đưa cho cô ta.
Trong lòng bốn người mỗi người một vẻ, giơ ly lên cụm ly. Mà trong cử động vô cùng bình thường này lại vẫn xảy ra một chút bất ngờ nho nhỏ.
Phục thù!! (2)
Ngón tay mảnh khảnh của Mộ Sơ Tình cầm ly rượu, bị Thịnh Dục Thần âm thầm chạm mạnh vào, đột ngột không kịp phòng bị, chân ly rượu mảnh trơn, trượt rơi khỏi ngón tay Mộ Sơ Tình…
Nhìn thấy rượu sắp hắt vào ngực áo của Mộ Sơ Tình, Thịnh Dục Thần vươn tay kịp thời đỡ lấy cổ tay trắng nõn mảnh mai của cô, hơi dùng sức, cười nói: “Cẩn thận vào, chiếc váy hôm nay đẹp như thế…”
Mộ Sơ Tình nghiến răng, hai mắt chợt lóe, ngón tay cầm ly rượu nhẹ nhàng đẩy ra, toàn bộ rượu vang trong tay đều đổ trên người Thịnh Dục Thần.
“Thần, anh không sao chứ?” Thường Sở kêu lên.
“Xin lỗi, tay tôi trơn quá!”
Vẻ mặt Mộ Sơ Tình tỏ ra hối lỗi, nhưng khóe miệng lại mang một tia giễu cợt.
Sắc mặt Thịnh Dục Thần có chút u ám, anh rút cánh tay đang bị ướt khỏi tay của Thường Sở, bước về phía phòng vệ sinh.
“Mộ Sơ Tình, cô cố ý!” Thường Sở vừa nghiến răng vừa nhấn giọng.
Mộ Sơ Tình nhướng mày, cười đắc thắng.
“Cô……”
“Mộ Sơ Tình ?!”
Lúc này, một giọng nữ uy nghiêm đột nhiên vang lên, Mộ Sơ Tình sửng sốt một chút, nhìn thấy trên mặt Thường Sở xẹt qua tia vui mừng, chậm rãi chớp mắt, nhẹ nhàng xoay người lại.
Diệp Vận, người đàn bà độc ác.
Bà ta mặc một bộ sườn xám màu vàng ánh kim, họa tiết phượng hoàng bay lượn, những sợi chỉ vàng được thêu ánh lên ánh sáng chói mắt dưới ánh đèn, phượng hoàng được thêu sống động như thật, dáng vẻ lộng lẫy sang trọng.
Trên mặt bà ta là một lớp trang điểm đậm, bà ta ngẩng cao đầu, mặt lộ rõ vẻ chán ghét.
Mộ Sơ Tình phảng phất như không thấy, lễ phép chào hỏi: “Bà Thịnh, đã lâu không gặp!”
Khóe miệng Diệp Vận hơi run, không vui nói: “Sao cô lại đến đây, ở đây không chào mừng cô, mời cô ra ngoài!”
Mộ Sơ Tình cười nhạt,Cố Dĩ An đã kịp thời bước đến, ôm Mộ Sơ Tình trong lòng, “Cô ơi, hôm nay Sơ Tình đến cùng cháu, huống hồ cô ấy cũng được mời đến dự, cô đừng làm cô ấy khó xử……”
“Dĩ An cậu ……”
Diệp Vận nhìn Cố Dĩ An, lại chỉ chỉ Mộ Sơ Tình, lời sắp nói cuối cùng lại nuốt ngược vào trong.
Đôi mắt sắc bén của bà ta đánh giá vài lần Mộ Sơ Tình, sau đó là sửng sốt, rồi cười chế nhạo.
Mộ Sơ Tình nhìn biểu cảm đa dạng trên gương mặt bà ta, trong lòng chỉ thấy nực cười.
Chắc là người đàn bà độc ác này lại đang nghĩ kế làm thế nào cho cô mất mặt đây.
Mộ Sơ Tình vừa mới nghĩ xong, bà ta liền kéo tay Thường Sở, hai người bắt đầu kẻ xướng người họa.
“Sở Sở ơi, ta nhớ là con khó khăn lắm mới mời được Able, nhà thiết kế trang sức quốc tế mà con thích nhất đến đây phải không?”
Mộ Sơ Tình nheo mắt, trong đôi mắt lạnh lùng ánh lên những cảm xúc không thể nói thành lời.
Thường Sở khó hiểu một lúc, ngẩng đầu liếc nhìn Mộ Sơ Tình, sau đó trong mắt hiện lên tia châm chọc, cô ta gật đầu.
“Đúng ạ, anh ấy là nhà thiết kế trang sức mà con ngưỡng mộ nhất, là anh Thần đích thân mời đến! Con muốn nhờ anh ấy thiết kế một bộ trang sức lễ cưới độc nhất vô nhị trên thế giới!”
Mộ Sơ Tình không thèm để ý đến lời nói nhảm của bọn họ, cầm ly rượu của mình chạm nhẹ với ly rượu của Cố Dĩ An, ngẩng đầu nhấp một ngụm rượu nói: “Anh bận việc của anh đi, chắc là có không ít bạn bè của anh đến rồi đấy!”
Cố Dĩ An hỏi ngược lại: “Thế em không đi à?”
Mộ Sơ Tình lắc đầu, giọng điệu chua chát, “Anh biết mà, ở đây thì làm gì có bạn của em chứ?”
Cố Dĩ An nheo nheo đôi mắt dịu dàng, “Vậy anh đưa em đi giới thiệu với bạn của anh nhé!”
Mộ Sơ Tình khẽ mở miệng, trong lòng cảm thấy ấm áp, cô do dự vài giây rồi gật đầu.