Mộ Sơ Tình dẫn Tô Noãn tới một nhà hàng cao cấp.
Tô Noãn vui mừng kéo Mộ Sơ Tình đi gọi món, Mộ Sơ Tình lại kéo cô ấy tới đại sảnh ngoài cửa nhà hàng, ngồi xuống ghế sofa.
“Ngồi ở đây làm gì như con ngốc ấy?!” Mặc dù ngoài miệng Tô Noãn nói như vậy, nhưng vẫn ngồi xuống cùng Mộ Sơ Tình.
Tô Noãn vô cùng nhàm chán, ngồi trong đại sảnh gần nửa tiếng cùng Mộ Sơ Tình, kiên nhẫn cuối cùng cũng sắp tới cực hạn.
Mà lúc này, Mộ Sơ Tình lại đứng dậy khỏi sofa, đi về phía hai người vừa bước ra khỏi thang máy.
Trên mặt Thường Sở vốn đang tươi cười, sau khi nhìn thấy Mộ Sơ Tình đột nhiên bước về phía họ, nụ cười trên mặt dần đông cứng lại.
Cô ta cắn răng, hung ác trừng mắt nhìn Mộ Sơ Tình, ánh mắt kia như ước gì có thể giết chết Mộ Sơ Tình trong vài phút.
Mộ Sơ Tình đứng vững trước mặt hai người, mạnh mẽ chặn lối đi của họ, ánh mắt lại không thèm nhìn Thường Sở bên cạnh người đàn ông một cái.
“Tổng giám đốc Vương, thật trùng hợp!”
Mộ Sơ Tình tự nhiên, khéo léo cười, chào hỏi người đàn ông có chiều cao gần bằng cô, dáng người mập mạp.
Trên mặt người đàn ông lóe qua chút ngại ngùng, nhìn Thường Sở ở bên cạnh, không tiếng động mà nhích sang bên cạnh hai bước.
“Tổng giám đốc Mộ, thật trùng hợp! Không ngờ hôm nay số đào hoa của tôi lại tốt như vậy, trong một ngày lại gặp được hai người đẹp!”
“...” Mộ Sơ Tình cười cong mi. “Không trùng hợp, hôm nay tôi là đặc biết tới đây đợi Tổng giám đốc Vương!”
Sắc mặt của Thường Sở càng khó coi hơn, trên mặt trang điểm tinh tế che lấp sự hung ác. “Tổng giám đốc Mộ, không ngờ cô còn có sở thích cuồng theo dõi!”
Mộ Sơ Tình vẫn không để ý Thường Sở, nói với Tổng giám đốc Vương mặt đang hoang mang: “Tổng giám đốc Vương là quý nhân nhiều việc, không dễ mà gặp một lần. Tôi không còn cách nào khác, nên chỉ đành tìm cái cách vụng về nhất thôi.”
Nghe Mộ Sơ Tình nói vậy, biểu cảm trên mặt Tổng giám đốc Vương hơi giãn ra một chút.
“Vậy Tổng giám đốc Mộ tìm tôi có chuyện gì?”
Mộ Sơ Tình lại cười, tầm mắt cuối cùng cũng quét qua mặt của Thường Sở. “Công ty xây dựng Long Đằng chiếm cứ một phương Phụ Thành, công ty ăn sâu bén rễ, làm đâu chắc đấy, tên tuổi ở Phụ Thành cũng khá nổi. Chỉ là gần đây ông công khai gọi thầu, lại có qua lại riêng với bên dự thầu...”
Nhắc tới chuyện xưa
“Mộ Sơ Tình, câu này của cô là có ý gì?!”
Sắc mặt của Tổng giám đốc Vương càng ngày càng khó coi, Thường Sở cuối cùng cũng không nhịn được lên tiếng, giọng điệu cũng rất là bất thiện.
“Ài, ài, ài, ồn ào cái gì chứ? Cái gì gọi là tố chất có hiểu không?”
Tô Noãn bỗng ló cái đầu ra từ sau lưng Mộ Sơ Tình, vẻ mặt mỉa mai nhìn Thường Sở.
Mộ Sơ Tình lại tiếp tục lên tiếng: “Tổng giám đốc Vương, ông cũng đừng nghĩ nhiều, tôi chỉ là muốn nhắc nhở đơn thuần thôi. Mấy năm gần đây ngành gọi thầu đấu thầu bao nhiêu vụ bị lộ việc hối lộ, gian lận giá thầu. Tôi sợ ông không cẩn thận chân lún quá sâu, tôi rất mong sau này có thể có cơ hội hợp tác với ông. Lời nói tuy mạo muội, nhưng lại đủ để bày tỏ thành ý của tôi.”
“Tôi và cô Thường thật sự chỉ là tình cờ gặp, hai công ty chúng tôi lúc trước từng hợp tác...”
Trên trán của Tổng giám đốc Vương đã thấm ra một tầng mồ hôi, sắc mặt hơi trắng.
“Vậy thì tốt, đấu thầu vẫn còn một thời gian nữa, Tổng giám đốc Vương nhất định phải chú ý chút...”
“Tôi còn có việc, xin phép đi trước!” Mồ hôi trên đầu Tổng giám đốc Vương đã biến thành hạt to, cười gượng một tiếng, tìm cái cớ tồi rồi vội vã rời đi.
“Tổng giám đốc Vương, Tổng giám đốc Vương!” Thường Sở vội gọi hai tiếng, Tổng giám đốc Vương lại không dừng bước nhìn cô ta một cái.
Mộ Sơ Tình cong môi cười lạnh, quay người gọi Tô Noãn: “Tô Noãn, nếu đã tới rồi, vậy chúng ta giải quyết bữa trưa ở đây đi!”
“Thật hả? Chao ôi, tớ có phúc chưa kìa, có người bạn nhà giàu đúng là tốt thật!”
Tô Noãn chạy về phía thang máy, lúc đi ngang qua người Thường Sở, cô ấy còn đụng mạnh vào vai của cô ta.
Thường Sở cắn răng, đôi mắt nhìn ra ngoài cửa, cuối cùng quay người, híp mắt nhìn hai người đã bước vào thang máy, nhấc chân mang theo sự tức giận mà đi về phía thang máy.
Tô Noãn thấy vậy, nhanh tay lẹ mắt ấn nút đóng thang máy, Thường Sở cuối cùng còn chạy bước nhỏ, nhưng cũng không thể đuổi kịp thang máy.
Thấy vẻ mặt cười trên nỗi đau người khác của Tô Noãn, người cô ta bị chọc tức tới mức phát run.
Tô Noãn và Mộ Sơ Tình vừa tìm được chỗ ngồi xuống, bên cạnh đã có tiếng giày cao gót giẫm trên mặt đất phát ra tiếng giòn tan, ngay sau đó là một mùi nước hoa nồng nặc xộc vào mũi của hai người họ.
Thường Sở cuối cùng đã đứng vững trước mặt hai người , lạnh lùng, cắn răng cắn lợi nhìn Mộ Sơ Tình.
“Mộ Sơ Tình, vừa rồi cô có ý gì hả?”
Mộ Sơ Tình cúi đầu, trên mặt hiện lên sự mất kiên nhẫn đến cực độ.
Cô không muốn thấy cái khuôn mặt lắm mồm kia, càng không muốn có quan hệ gì với cô ta. Mộ Sơ Tình đi thẳng tới hết con đường, đó chính là hoàn toàn không đếm xỉa Thường Sở.
“Waiter!” Mộ Sơ Tình vẫy tay với nhân viên phục vụ vừa đi ngang qua bên cạnh họ.
Nhân viên phục vụ mỉm cười, bước tới trước bàn Mộ Sơ Tình. “Quý khách cần gọi món ạ?”
“Ừ!”
Mộ Sơ Tình gật đầu, nhận lấy thực đơn mà nhân viên phục vụ đưa tới.
Thường Sở thấy Mộ Sơ Tình coi như hoàn toàn không thấy cô ta, lập tức nổi giận, liền giơ tay ra cướp lấy thực đơn trong tay Mộ Sơ Tình.
Mộ Sơ Tình không ngờ Thường Sở sẽ làm vậy, trong lúc không kịp phòng bị, lòng bàn tay của cô bị góc nhọn của thực đơn quệt ra một cái miệng dài, dòng máu đỏ tươi nháy mắt chảy ra ngoài.
“Quý khách!” Nhân viên phục vụ kinh ngạc kêu lên, không biết làm sao.
Thường Sở thấy vậy, trên mặt nháy mắt nở ra nụ cười vô cùng hả giận. Cô ta tiện tay vứt thực đơn trong tay lên trên bàn, hai tay khoanh trước ngực, từ trên cao nhìn xuống Mộ Sơ Tình, trên khuôn mặt tinh tế là vẻ mặt đắc ý.
“Mộ Sơ Tình, cô nói xem, tôi nên nói cô thế nào đây. Ở trước mặt tôi, cô mãi mãi đều thê thảm như vậy. Xem ra ba năm trước, tôi đã tốn không ít tinh lực một cách vô ích rồi. Mùi vị phụ nữ đẻ non đúng là không dễ chịu, nhưng được cái là đứa bé trong bụng cô cũng mất rồi...”
Giả vô tội
Trong lòng Mộ Sơ Tình bỗng nhiên nhói đau, cuối cùng ngước mắt lên nhìn Thường Sở.
Cặp mắt lạnh nhạt kia híp chặt, trong mắt nháy mắt bắn ra ngọn lửa thù hận, sắc mặt cô tái nhợt, cả người không ngăn được run rẩy!
Đó là sự đau đớn tới mức rút gân tróc xương!