"Boss..."
Tả Dực dè dè dặt dặt nhắc nhở, Thịnh Dục Thần thu hồi vẻ cảm, nhanh chóng bước ra thang máy.
Lúc đi ra cửa khách sạn, đúng lúc Mộ Sơ Tình lái xe rời đi.
Cố Dĩ An cũng đang đi về phía xe của mình.
"Dĩ An!"
Bất ngờ bị gọi lại, Cố Dĩ An xoay người, vẻ mặt lạnh lùng nhìn Thịnh Dục Thần.
"Có chuyện gì?"
Thịnh Dục Thần đến gần Cố Dĩ An, ánh mắt thâm sâu nhìn chằm chằm Cố Dĩ An một lúc lâu.
"Không có chuyện gì, bố tôi đã nhiều lần nhắc tới anh, có thời gian rảnh thì đến nhà tôi chơi một lúc!"
Cố Dĩ An thu hồi ánh nhìn, lạnh nhạt lên tiếng: "Đã biết!"
Nhìn Cố Dĩ An rời đi, Thịnh Dục Thần thu hồi ánh mắt, đi thẳng về phía xe của mình, ngồi vào vị trí lái xe.
"Boss!"
Tả Dực vội vàng đuổi theo, nhưng xe lại lập tức lao ra ngoài như một thanh kiếm sắc nhọn.
Bàn tay Tả Dực trơ trọi giữa không trung giằng co vài giây, cuối cùng anh ta khó khăn thu tay về, đưa tay ra sau gãi đầu, rồi thò tay vào trong túi quần, lấy điện thoại ra.
"Alo, Hữu Dực, có đang rảnh không, chuồn ra gặp nhau tí!"
"Tôi chán sống rồi chắc?"
"A, yên tâm, giờ Boss không rảnh để ý cậu đâu!"
"..."
Mộ Sơ Tình tới khu chung cư, đỗ xe vào vị trí đỗ.
Nội y bên trên thít chặt khiến cô thật sự hơi khó chịu, không được tự nhiên len lén đưa tay xích ra một chút.
Nghĩ đến cảnh tượng Cố Dĩ An vào cửa hàng bán nội y của phụ nữ, chắc chắn anh ta sẽ vừa đỏ bừng mặt, vừa quẫn bách đứng đó nghe đủ loại câu hỏi của nhân viên bán hàng, a, chắc anh ta sẽ xấu hổ đến mức muốn đào hố để chui xuống mất.
"Hì hì!" Mộ Sơ Tình thấp giọng bật cười, lắc lắc đầu.
Cô lại mới phát hiện, bây giờ bản thân vẫn còn có suy nghĩ xấu xa.
Nhưng, thế mà anh ta lại mua size nhỏ nhất, thoạt trông cô không to thật à?
Cô cúi đầu nhìn lại nơi cũng được coi như là đầy đặn của mình, thì bất thình lình, có một giọng nói lạnh lẽo vang lên trên đỉnh đầu.
"Giờ cô đang ở cùng Cố Dĩ An?"
Lẳng lơ
Cô giật mình ngẩng đầu, nhìn thấy Thịnh Dục Thần đang tựa vào cột ở tiền sảnh căn hộ của cô, ngón tay khớp xương rõ ràng kẹp một điếu thuốc đang hút dở, ánh mắt lạnh lùng sắc bén nhìn cô, sâu thẳm trong con ngươi đen tối là lưu quang mờ mịt không thể nói rõ đang quay cuồng.
Mộ Sơ Tình hốt hoảng liếc xuống dưới chân anh, trong lòng hoảng sợ.
Tàn thuốc trên đất, anh cố ý đứng ở đây đợi cô.
Mộ Sơ Tình thu hồi ánh mắt, cúi đầu, nhấc chân, không định để ý tới anh.
Nhưng, anh lại đứng thẳng người lên, bất ngờ túm lấy cánh tay Mộ Sơ Tình.
"Anh muốn làm gì?!"
Giọng của Mộ Sơ Tình vang vọng trong đại sảnh trống vắng, cô dùng sức lắc lắc cánh tay nhưng vẫn không thể thoát khỏi sự trói buộc của Thịnh Dục Thần, trái lại còn khiến anh càng ngày càng siết mạnh tay.
"Hay là, từ lúc trước các người đã tằng tịu ở với nhau hả!"
Ấn đường Mộ Sơ Tình phút chốc nhảy dựng, cô ngẩng phắt đầu lên, trong mắt toàn là lửa giận.
"Thịnh Dục Thần, sao anh vô liêm sỉ như thế hả! Đừng nghĩ tôi cũng xấu xa như anh!"
Thịnh Dục Thần cười lạnh một tiếng, kéo cánh tay Mộ Sơ Tình càng sát lại gần phía mình, "Vừa về nước đã ngang nhiên ra vào khách sạn với Cố Dĩ An, cô dám nói các người không xảy ra chuyện gì à?!"
Thì ra trong mắt anh cô vẫn luôn là ả đàn bà tùy tùy tiện tiện, không biết chừng mực.
Cơn tức của Mộ Sơ Tình lắng đọng lại trong lồng ngực, cô cảm thấy không phải Thịnh Dục Thần đang bóp cánh tay mình, mà là cổ của mình.
"Thịnh Dục Thần, anh muốn tôi phải nói thế nào? Anh lại muốn nghe tôi nói gì nữa? Anh muốn tìm cớ để tự tha thứ cho mình chứ gì? Được thôi..."
Ngực Mộ Sơ Tình phập phồng lên xuống, tim cũng đau nhói muốn khóc đến nơi, sao cô lại chẳng có tích sự gì thế này!
"Tôi là ả đàn bà không biết giữ chừng mực, từ lúc còn học đại học tôi đã quan hệ với Cố Dĩ An, sau khi kết hôn với anh, tôi cũng thường xuyên lên giường với anh ấy. Là tôi đã phản bội anh từ lâu rồi. Anh vừa lòng chưa!"
Lời nói của Mộ Sơ Tình cuồng loạn, từng câu từng chữ vang vọng trong đại sảnh.
Gân xanh trên trán Thịnh Dục Thần nhảy động thình thịch, bắp thịt ở hai bên cơ má bạnh ra, rõ ràng đã nổi giận.
Thế nhưng, đột nhiên, anh lại cười lạnh một tiếng, mạnh mẽ ấn cô vào lối thoát hiểm của chung cư Mộ Sơ Tình, lại dùng lực ấn cô lên vách tường, lấn người tiến lên chen vào giữa hai chân cô, làm cho hai người dính sát vào nhau, một tay niết mạnh cái cằm thon gọn của người đối diện.
"Cô đã lẳng lơ thèm khát như thế, cũng không để ý đêm nay tôi làm một lần nhỉ!"
Đôi mắt đã giàn dụa nước mắt của Mộ Sơ Tình nháy mắt trợn trừng, nhìn người đàn ông trước mặt với vẻ không thể nào tin nổi.
Mà người đàn ông nọ sớm đã tách môi cô ra, đầu lưỡi mang theo mùi thuốc lá nhàn nhạt tùy ý càn quét trong miệng cô, làm cho nụ hôn càng ngày càng sâu. Anh mút đầu lưỡi cô, cường thế cưỡng bách cô cuốn lấy anh, hơi thở nặng nhọc xen lẫn tức giận và hô hấp tình dục càng ngày càng dồn dập!
Cuối cùng Thịnh Dục Thần cũng buông môi cô ra, giữa môi hai người thế mà lại ánh lên một sợi tơ sáng ngời.
Giờ phút này, ánh mắt của anh đáng sợ vô cùng, là ánh mắt hoàn toàn xa lạ với Mộ Sơ Tình.
Lạnh như băng, tức giận và cả sự âm u tàn sát bừa bãi cùng với ham muốn tràn trề.
Mộ Sơ Tình vừa sửng sốt vừa sợ hãi, cuối cùng cũng mới biết tranh luận cho mình ở nơi trống không này.
"Anh điên rồi! Anh buông tôi ra!"