⬅ Trước Tiếp ➡
Trong lòng Mộ Sơ Tình ấm áp, khe khẽ gật đầu.
Cố Dĩ An bất thình lình thở phào một hơi, trên mặt chỉ có vẻ thả lỏng.
"Sơ Tình, cảm ơn em có thể đến đây!"
Vẻ mặt Mộ Sơ Tình hơi nghiêm một chút, "Xem phim trước đi!"
"Em chờ một chút!"
Cố Dĩ An xoay người rời đi, chỉ trong thoáng chốc đã ôm một đống Popcorn và Coca lớn đi đến trước mặt Mộ Sơ Tình.
"Đi thôi!"
Mộ Sơ Tình sửng sốt một chút, sau đó bật cười "xì" một tiếng, "sao em cứ có cảm giác anh thế này cứ như một cậu thiếu niên lần đầu yêu đương ấy nhỉ..."
". . ." Trên gương mặt trắng nõn của Cố Dĩ An thế mà nhuộm một màu hồng phấn, lời nói của Mộ Sơ Tình cũng hậu tri hậu giác im bặt, trên mặt khó tránh vẻ xấu hổ.
Mộ Sơ Tình hơi ngượng ngùng, âm thầm ảo não, cắn cắn môi, không biết làm sao.
Cố Dĩ An lại cười cười, nhét một phần Popcorn và một cốc Coca vào lòng Mộ Sơ Tình.
"Đi thôi, anh tìm xét mãi ở trên mạng đấy. Bộ điện ảnh hôm nay được dư luận đánh giá khá tốt, điểm quan trọng nhất là: Thần tượng của em cũng là một trong những nhân vật chính!"
"A! Tiểu Trư?" Mộ Sơ Tình nghe vậy, đột nhiên vỗ tay một cái, khẽ kêu lên một tiếng, hơi hài lòng nhìn thoáng qua Cố Dĩ An gật đầu liên tục.
"Em biết là phim gì rồi, vào mau thôi!"
Mộ Sơ Tình có chút kích động, khuỷu tay ôm Popcorn, còn tay thì cầm Coca, một tay kia lại kéo cánh tay Cố Dĩ An đến chỗ kiểm tra vé.
Nội dung chính của bộ điện ảnh này là bảo vệ môi trường, lấy sự hài hước để thu hút người xem, rồi sau đó là tuyến tình cảm được kéo dài xuyên suốt, trong vui cười có xúc động, cũng gợi người ta phải suy ngẫm sâu xa, quả thật chất lượng khá ổn.
Lúc hai người đi ra sau khi xem phim xong, hơi lạnh ẩm ướt ập vào mặt.
2: Xem phim (2)
"Oa, vừa rồi lại đổ mưa nữa!"
Mộ Sơ Tình ôm bả vai, đứng ở cửa rạp chiếu phim, kinh hô.
Cố Dĩ An cười cười: "Có điều mưa cũng khéo thật, chỉ mưa trong thời gian một bộ phim!"
"Cũng đúng ha!"
Thấy dáng vẻ Mộ Sơ Tình lạnh run rẩy, Cố Dĩ An rất muốn cởi áo mình xuống để phủ thêm cho cô, nhưng, hôm nay anh ta cũng chỉ mặc độc một cái sơ mi...
"Em đứng ở đây chờ một lát nhé, anh tớiquán bên cạnh mua hai cốc trà sữa nóng!"
"À, vâng!" Mộ Sơ Tình gật gật đầu.
Nhìn Cố Dĩ An rời đi, người cô bị dòng người chen chúc phía sau xô đẩy vài cái, Mộ Sơ Tình bị chen lách đẩy xuống dưới bậc thềm.
Sàn bê tông trước cửa rạp chiếu phim cũng không bằng phẳng, dưới bậc thềm là một vũng nước lớn, Mộ Sơ Tình bị đẩy thẳng xuống vũng nước, nước mưa nháy mắt đã dâng tràn vào giày của cô, cũng cùng lúc đó, đúng lúc một chiếc xe đi ngang qua, nước bắn lên hất hết lên người Mộ Sơ Tình, từ đầu đến thân.
"A!" Mộ Sơ Tình kinh ngạc kêu lên một tiếng, có người trong dòng người ở cửa thổn thức một trận.
"Sơ Tình!"
Cố Dĩ An cầm hai ly trà sữa đi đến đúng lúc bắt gặp cảnh ấy, anh ta vội vã chạy tới, kéo Mộ Sơ Tình ra khỏi vũng nước vừa to vừa sâu.
Tay áo trắng tinh vội vàng chìa ra chà lau gương mặt và mái tóc đã ướt sũng của Mộ Sơ Tình.
Anh ta vừa lau vừa xin lỗi đầy áy náy.
"Có sao không, Sơ Tình? Đều tại anh, lẽ ra anh nên để em ngồi chờ trong xe... Không, đáng lẽ anh không nên nảy ra ý định mua trà sữa ngu ngốc kia mới đúng!"
Cố Dĩ An thôi không lau tóc cho Mộ Sơ Tình, mà kéo Mộ Sơ Tình đi về phía xe của mình.
"Không được, thế này em sẽ sinh bệnh mất, anh đưa em tới khách sạn trước, em đi tắm nước nóng trước đi, anh đi mua quần áo cho em!"
Khách sạn?
Mộ Sơ Tình hơi kháng cự, nhưng lại nhìn bóng lưng của Cố Dĩ An, đầu tiên xác định người đàn ông trước mắt là một quân tử khiêm tốn. Sau lại thêm vì chuyện của công ty, sắp tới, cô cũng quả thật không thể sinh bệnh được!
Xung quanh rạp chiếu phim lớn vẫn luôn không thiếu khách sạn.
Cũng chỉ mất vài phút, Cô Dĩ An đã dẫn Mộ Sơ Tình một thân nhếch nhác vào phòng khách sạn.
Cố Dĩ An cũng không vào phòng, anh ta dùng thẻ quét mở cửa, rồi chỉ đứng ngoài cửa, đưa thẻ vào tay Mộ Sơ Tình.
"Tắm một lát đi, quần áo em muốn kiểu dáng thế nào?"
Mộ Sơ Tình cảm kích sự thân sĩ đến nhường này của Cố Dĩ An, cô cầm lấy thẻ phòng anh ta đưa tới, cười nói: "Chỉ một bộ quần áo vận động là được! Cảm ơn anh, Cố Dĩ An!"
Trong đôi mắt dịu dàng của Cố Dĩ An cũng đầy sự áy náy, "Đừng như vậy, nếu không anh lại càng áy náy thêm đấy!"
"Ừm, vâng!" Mộ Sơ Tình gật gật đầu, Cố Dĩ An cúi đầu nhìn gương mặt xinh đẹp lại tai tái của cô, cánh môi hồng nhuận lúc trước hơi tím tái, chỗ cổ áo màu trắng bị ướt làm người khác có thể thấy loáng thoáng bra màu hồng phấn bên trong, mắt anh ta loe lóe, quay đầu, khẽ ho hai tiếng mới nói: "Em mau vào đi thôi, quần áo mua về anh sẽ bảo nhân viên phục vụ mang vào cho em!"
Hoặc ít hoặc nhiều Mộ Sơ Tình cũng nhận thấy được ánh mắt vừa rồi của Cố Dĩ An, không được tự nhiên đưa tay che ngực, xấu hổ trả lời.
Mộ Sơ Tình cởi quần áo ra, trong tay còn cầm chiếc quần lót cũng đã ướt sũng, trên mặt không khỏi e thẹn một hồi.
Bên trên toàn là nước mưa đã rơi xuống đất, quả thực không đành lòng tưởng tượng có bao nhiêu vi khuẩn bên trong, muốn mặc tiếp, cũng cũng chỉ có thể giặt bằng nước tẩy triệt để, nhưng mà, cô cũng không thể mặc lại đồ ướt sũng chứ!
...
Cố Dĩ An mua quần áo xong lại cho xe chạy tới khách sạn gần rạp chiếu phim mà Mộ Sơ Tình đang tắm.
Xuống xe, nhìn thoáng qua túi giấy bản thân đang cầm, khóe miệng anh ta không khỏi gợi lên một nụ cười bất đắc dĩ.
Bởi vì xe của Mộ Sơ Tình là kiểu dáng xe mà anh ta chưa từng tiếp xúc qua nên sử dụng chìa khóa điều khiển cũng không quá linh hoạt.
Anh ta cầm theo gói to đi đến cửa khách sạn, rồi quay đầu kiểm tra xem xe đã khóa hay chưa.
Khoảnh khắc quay đầu lại đâm sầm vào người đối diện, túi đựng quần áo trong tay rơi xuống đất.
"Xin lỗi tôi không cố..."
⬅ Trước Tiếp ➡