13.2: Lý lịch đơn giản.
Nhưng cố tình, Mạnh Phất thật sự không thứ nào có thể lấy ra, bằng không bước vào giới giải trí đã hơn một năm, vẫn là tuyến mười tám.
Nhưng mà lúc này mới một tuần, Mạnh Phất liền lấy 667 phiếu hiện trường cầm lấy hạng hai, áp đảo phần lớn luyện tập sinh có thực lực.
Đạo diễn Mộc nhìn chằm chằm phần văn kiện này, khó có thể lựa chọn, không biết Mạnh Phất đây là chợt hiểu ra, hay chỉ là trạng thái trùng hợp nhất thời……
Chủ yếu vẫn là, lý lịch của Mạnh Phất quá mức đơn giản, lấy không ra điểm sáng khác.
Người trong giới giải trí bởi vì một show tạp kỹ hoặc là một bộ phim bỗng nhiên nổi tiếng mấy tháng lại mai danh ẩn tích cũng không phải số ít.
Ngón tay đạo diễn Mộc gõ bàn, ông cũng không phải không xem trọng Mạnh Phất, chỉ là không xem trọng như vừa rồi, hơn nữa, tuy vũ đạo Mạnh Phất rất tốt, nhưng ông cũng thấy được khuyết điểm của Mạnh Phất.
Không sai, ông nghe ra Mạnh Phất không mở toàn bộ mic.
So sánh với Mạnh Phất, vẫn là Diệp Sơ Ninh vừa có sức bật lại có tiềm lực.
**
Chuyện bên phía đạo diễn Mộc và người lên kế hoạch, Mạnh Phất là không biết.
Lúc này cô đang thay quần áo của mình, không trình diễn chị em tình thâm lưu luyến không rời tiết mục với mấy người trong phòng.
Nói thật, cô đến tổ tiết mục này, cũng chỉ có mấy người Sở Nguyệt làm cô có ấn tượng, về phần những người khác, cô ngay cả tên còn chưa nhớ kỹ.
Mà mấy người Sở Nguyệt đều không bị đào thải, cô liền lười quay tiết mục thêm.
“Em luyện nhảy lúc nào, vừa rồi chị và anh Thừa ở dưới sân khấu, suýt cho rằng nhìn lầm người rồi!” Triệu Phồn nghe được Mạnh Phất ở phòng nghỉ, đẩy cửa tiến vào.
Đi theo phía sau cô ấy chính là Tô Thừa, lúc anh nhìn qua, mặt mày vẫn là lạnh nhạt cự người ngàn dặm, áo len màu nhạt trên người giảm bớt lông mày dày đậm nhất quán của anh.
Nhìn thấy Mạnh Phất, ngừng lại, mới xoay người: “Mặc quần áo tử tế đi.”
Một bàn tay Mạnh Phất cầm di động xem tin tức, một bàn tay đang cài nút áo sơ mi.
Nút cài hơn phân nửa, cổ áo lộ hơn phân nửa da thịt tuyết trắng, lộ một chút xương quai xanh mảnh mai xinh đẹp, tùy ý vài sợi tóc xoăn dài không nghe lời rơi xuống trên vai cô.
Cả người Mạnh Phất chính là mảnh khảnh tinh tế, nhưng lại không phải tiểu tiên nữ mang theo phong độ trí thức, cặp mắt đào hoa của cô, lúc nhìn người luôn là làm người cảm thấy lưu luyến lại mê ly.
Triệu Phồn đứng ở một bên, nhìn Mạnh Phất, rõ ràng vẫn là gương mặt kia, nhưng lại có chỗ nào đó không giống.
“Đang mặc đây.” Cô không nhanh không chậm ngồi vào trên ghế, đôi mắt không rời di động, cầm nút áo lại cài hai viên.
Mạnh Phất bọn họ biểu diễn ở sân khấu trung tâm thể dục thành phố T, lúc này quay xong tiết mục rồi, nên trở về chuẩn bị quay hình kỳ tiếp theo.
“Chị Triệu nói tôi có thể xin nghỉ?” Cài nút xong, lại cầm cái áo khoác tròng lên cho chính mình, cô bỏ điện thoại vào trong túi, dò hỏi Tô Thừa.
Lúc này Tô Thừa mới xoay lại, nhìn về phía cô, giọng nói không nhanh không chậm: “Nghỉ mấy ngày.”
Mạnh Phất còn nhớ rõ lời Vu Trinh Linh nói với cô, đi bệnh viện thăm “ông nội” cô, nhà họ Giang phỏng chừng còn có chuyện khác muốn nói, nhà họ Giang nữ trợ lý lưu lại cho cô là một phiền toái.