⬅ Trước Tiếp ➡
12.1: Chuyện lớn số một.
 
   Cùng lúc đó.
   Bốn vị giáo viên hướng dẫn mới vừa xuống sân khấu đeo mic chuẩn bị đi công bố thứ tự cá nhân và danh sách đào thải.
   “Thầy Tịch, lần này Mạnh Phất biểu diễn, còn được đi?” Ôn Dục nhìn về phía Tịch Nam Thành, thành kiến của Tịch Nam Thành với Mạnh Phất quá lớn.
   Nghe vậy, Tịch Nam Thành thong thả ung dung sửa sang lại ống tay áo, nhìn về phía Đường Trạch, “Nguyên khúc nhạc anh cho vốn dĩ thích hợp biểu diễn. Về phần Mạnh Phất, lần này cô ta không mở toàn bộ mic đi? Sở Nguyệt đều là toàn bộ mic, chỉ có Mạnh Phất, toàn bộ hành trình nửa mic, lần trước anh nói với tôi cô ta là vocal của nhóm này? Đây là vocal?”
   Đường Trạch vốn dĩ muốn nói điền khúc của bọn họ không giống bài gốc anh cho, nghe Tịch Nam Thành nói đến chuyện phía sau, anh cũng kỳ quái, “Âm sắc Mạnh Phất là thật sự tốt, âm vực tuyệt đối cao, điệu cũng chuẩn, tôi thật cho rằng cô ấy là vocal, đâu biết rằng cô ấy không mở mic? Lần trước cô ấy hát, đau nửa đầu của tôi đã tốt hơn không ít……”
   Chuyện khác còn chưa tính, câu sau kia của Đường Trạch, đau nửa đầu đã tốt không ít……
   Chẳng lẽ Đường Trạch điên rồi?
   Tịch Nam Thành liếc anh ta một cái, “Dùng số phiếu nói chuyện, Diệp Sơ Ninh hát nhảy hơi thở rất ổn, lần này điền khúc cũng cực kỳ thành công.”
   “Dù sao tôi chờ mong số phiếu của Mạnh Phất, lần này vượt ngoài dự kiến của tôi, cô ấy có chút cảm giác sinh ra là dành cho sân khấu, tốt hơn lúc bình xét cấp bậc lần trước, lấy 200 phiếu hẳn là không khó.” Giáo viên hướng dẫn Ôn Dục không phải thật hiểu vũ đạo chuyên nghiệp, tự nhiên sẽ không đánh giá loạn, chỉ có thể dựa vào cảm giác nói biểu diễn hút mắt của Mạnh Phất.
   Chỗ ngồi của bốn giáo viên hướng dẫn bọn họ ở phía trước nhất, nhưng cách sân khấu còn có khoảng cách nhất định, không nhìn thấy màn hình chiếu lớn trên đỉnh đầu mình, cũng không nhìn thấy chi tiết phần chụp hình truyền bá.
   Chỉ có thể nhìn thấy một đám người nhảy múa ở xa xa, ngay cả góc độ đều không thể thay đổi.
   Càng không nhìn thấy màn ảnh phóng đại, đặc biệt là màn dừng hình ảnh kinh điển cuối cùng.
   Mặc dù như vậy, Ôn Dục cũng cảm thấy Mạnh Phất tiến bộ rất lớn.
   “Tiến bộ rất lớn, rõ ràng tay chân không có cứng đờ như lần trước,” Đường Trạch gắn xong mic của mình, “Chỉ là phiếu hiện trường khó lấy. 200 phiếu có thể có chút ảo.”
   Mấy người đang nói chuyện, nhân viên công tác đưa tới cho bọn họ xếp hạng nhóm và số phiếu mới nhất.
   Đường Trạch lấy tới xem, cười cười, “Diệp Sơ Ninh 689, quả nhiên vẫn là…… hở?”
   Đại khái là cảm thấy chính mình nhìn lầm rồi, Đường Trạch nghiêm túc nhắm mắt, mở ra lần nữa, nhìn cái tên cuối cùng trong nhóm xếp hạng thứ hai kia.
   Mạnh Phất, 667.
   Vừa rồi Ôn Dục còn nói Mạnh Phất có khả năng lấy được hai trăm phiếu nháy mắt không lời gì để nói.
   Cả người Đường Trạch giật mình một cái, nhớ tới biểu hiện lần trước của Mạnh Phất khiến anh kinh ngạc, chuẩn bị chờ lát nữa quay xong tiết mục đi hậu trường tìm phát lại.
   Tịch Nam Thành nắm phần tư liệu này, cũng híp mắt, không biết suy nghĩ cái gì.
   Nhóm giáo viên hướng dẫn đi vào công bố xếp hạng tổng danh tiếng của luyện tập sinh và hai mươi tên bị đào thải.
   Lúc bốn vị giáo viên hướng dẫn đi vào, một đám luyện tập sinh còn đang hoảng hốt.
⬅ Trước Tiếp ➡