Cô ngang ngược đưa tay đẩy Kế Hứa một cái, nghiêm giọng nói: "Cậu, cậu đi cọ rửa sạch sẽ trong kia đi."
Trên mặt thiếu niên cuối cùng hiện lên một vẻ kinh hãi, lùi về sau vài bước, ngay cả lắc đầu từ chối cũng quên mất rồi.
Nhà vệ sinh nữ, sao anh đi vào chứ!
Gia Duẫn tự biết tỏ ra hung dữ cũng không có tác dụng, quẹt cái miệng nhỏ, mềm mại và đồng loạt đưa đôi tay ra, nắm cánh tay Kế Hứa, nhẹ giọng cầu xin: "Anh trai tốt bụng, cầu xin anh, giúp em đi, nhịn nữa sẽ chết đó."
Mồ hôi Kế Hứa xuôi theo thái dương chảy xuống gáy, anh đưa tay lên lau qua loa, cắn chặt răng hàm sau, anh nhắm chặt mắt lại.
Bàn tay nhỏ bé mềm mại kia vẫn níu lấy cánh tay của anh không buông, giọng nói ngọt lịm quyến rũ tâm hồn của anh, rõ ràng lớn hơn anh, nhưng có thể nhõng nhẽo quấn lấy gọi anh như vậy: "Anh trai tốt bụng, anh đi làm một chút.."
Cảm giác vừa mềm vừa tê khắp người tụ lại một chỗ, trong đầu anh nổ tung rầm rầm.
Kế Hứa mặt lạnh đẩy Gia Duẫn ra, đi đến bên cạnh ao nước, nhấc một thùng nước lên, đi vào nhà vệ sinh nữ không quay đầu lại.
Tiếng nước róc rách ào ào truyền ra, Gia Duẫn không yên tâm, gân giọng gọi to một câu: "Phía trên chỗ để chân cũng phải rửa, tất cả đều phải rửa sạch sẽ!"
Anh đi tới đi lui lấy nước bảy lần, lúc lần cuối cùng đi ra thì cả người cũng đầy mồ hôi, mùi trong nhà vệ sinh cũng bám đầy trên người, không hề dễ ngửi một chút nào.
Gia Duẫn mỉm cười, nhanh chóng nói cảm ơn một tiếng, miễn cưỡng giải quyết xong vấn đề sinh lí.
Lại chạy như thoát thân ra ngoài, thấy Kế Hứa vẫn đứng ngoài cửa nhà vệ sinh nữ, cô ra sức xoa xoa tay, hỏi anh: "Có nước rửa tay không?"
Lúc này Kế Hứa thật sự không nhịn được nữa rồi, nhìn cũng không nhìn cô một cái liền quay đầu rời đi.
Ở bên này cuộc họp của Gia Kiến Thanh bọn họ cũng vừa đúng lúc kết thúc, Gia Duẫn đi lên phía trước ôm lấy cánh tay của ông, giọng điệu vô cùng thân mật: "Ba, chúng ta đi chưa?"
Gia Kiến Thanh phủi tay cô ra, ngang nhiên nói chuyện: "Ngày mai phải đưa từng đứa trẻ này đi làm kiểm tra kỹ lưỡng, bây giờ đa số những đứa trẻ ở lại trong trường là trẻ em bị bỏ lại không cha không mẹ, bác sĩ phục hồi chức năng cũng đã sắp xếp thời gian một tuần.."
"Một tuần?!" Gia Duẫn the thé hét thành tiếng: "Chúng ta còn phải ngây ngốc ở đây một tuần?"
Gia Duẫn không có được đáp án như mong muốn, cô lập tức đổi nét mặt, giễu cợt nói: "Con lại không phải là trẻ em đặc biệt, không cần phải ở lại học phục hồi chức năng chó má này chứ? Con muốn về nhà! Bây giờ con muốn về nhà!"
Gia Kiến Thanh chưa bao giờ có tác phong của người ba hiền từ, ông phớt lờ tính tình quái đản của Gia Duẫn, chỉ quăng ra một câu: "Muốn đi? Vậy tự con men theo con đường kia trở về trên thị trấn đi, rồi lại từ từ thị trấn ngồi xe buýt mà đi."
Gia Duẫn nhất thời không nói thành lời, lê bước chân mệt mỏi đi theo sau ông già nhẫn tâm.