Gia Duẫn chú ý đến một căn lều tranh tối tăm dựng phía trước, kết cấu bằng gỗ với tường xám ngói than, cao ba tầng, sân nhỏ rộng rãi, tấm biển ở cổng viết: Trường Khải Minh.
Lớp sơn trên tấm biển kia loang lổ đầy những vết bong tróc vì không được tu sửa thường xuyên, xung quanh vách tường như "tường đổ vách xiêu" mọc đầy rêu xanh, cực kỳ tan hoang.
Một đám con nít đứng xếp hàng chỉnh tề ở cửa, ánh mắt Gia Duẫn quan sát tỉ mỉ từng đứa trẻ, phát hiện ở phía trước có vài đứa trẻ đầu hơi húi cua đều trông rất lạ lùng, có đứa đôi mắt bị lé, có đứa thì miệng méo, ánh mắt đờ đẫn của đám trẻ đứng phía sau thì càng không giống người bình thường một chút nào.
Gia Duẫn ngượng ngùng dời mắt đi, cảm thấy không thể ở đây nổi dù chỉ một ngày.
Bỗng nhiên có trận gió lạnh thổi qua, bùn lầy và không khí ẩm sau cơn mưa xen lẫn với mùi hôi của phân và nước tiểu gia súc bay tới, Gia Duẫn vội giơ tay dùng khuỷu tay che miệng mũi lại, trốn sau lưng Gia Kiến Thanh.
Mặt hiệu trưởng lộ vẻ lúng túng, bàn tay không biết để đâu bèn đưa ra sau sau gáy, sau đó chỉ một dãy nhà xi măng ở phía tây bên cạnh đường mòn, nói: "Đó là trại nuôi heo, mùi khó ngửi, có lẽ chúng ta nên vào trong rồi nói."
Gia Duẫn nghe thấy nhất thời tức giận, cái trường học rách nát gì không biết nữa! Đã vậy mà lại còn xây bên cạnh chuồng heo! Đây là dạy học hay là dạy nuôi heo vậy!
Trong lòng cô ấm ức, khó chịu, nhưng lại không muốn làm mất mặt Gia Kiến Thanh ngay trước mặt nhiều người như vậy. Hơn nữa cô đã mười lăm tuổi, cũng hiểu được chuyện nào nên chuyện nào không nên, giả bộ thôi mà, nếu đã giả bộ thì phải có dáng vẻ ngoan ngoãn nghe lời.
Gia Duẫn nhận ra có rất nhiều ánh mắt đang dán chặt vào người cô, quả thực cô không muốn nhìn thấy những đứa trẻ nước bọt giàn giụa đần độn ngu si kia, chỉ đành im lặng nhìn cảnh vật xung quanh.
Ngắm bầu trời đen như mực, lại nhìn về phía cây hòe già cành lá sum suê ở bên cạnh sân thể dục, tâm trạng phiền muộn và đè nén trên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp càng không thể giấu được.
Gia Duẫn nhớ mẹ, nhớ nhà ở Kinh Châu, nhớ trường cấp hai cô vừa mới tốt nghiệp, còn chưa kịp tận hưởng kỳ nghỉ hè, đã bị ông già Gia Kiến Thanh kia mang đến rừng núi hoang vu chịu khổ chịu tội.
Trong lòng cô vừa tức vừa sốt ruột, nhưng lại không dám để lộ ra ngoài, từ nhỏ Gia Duẫn biết nhìn mặt đoán ý lại hay suy nghĩ, cô sợ nếu thật sự chọc giận Gia Kiến Thanh, sẽ bị vứt bỏ ở nơi hoang vu hẻo lánh trải nghiệm "Nhật ký biến hình."
Đành phải im lặng đi theo phía sau Gia Kiến Thanh, không dám có những suy nghĩ càn quấy nữ, đành bỏ mặc cho số phận vậy.
Hơn 12 giờ trưa, trưởng thôn vội bắt đầu sắp xếp cơm trưa, địa điểm ở nhà ăn của trường học, bàn ghế gỗ xếp từng hàng theo thứ tự ngay ngắn, ngược lại nhìn cũng không tàn tạ lắm, mặt bàn cũng lau chùi rất sạch sẽ.