Nguỵ Mạc thở phào nhẹ nhõm "Vậy thì tốt."
"Nhưng..."
Mai Tương nhìn hắn với nụ cười không phải cười, nói tiếp "Nàng ấy đã xem ta là người khác." Nàng vừa khóc vừa van xin suốt đêm, miệng không ngừng gọi tên một người khác.
Đáng thương cô nương nhỏ, cuối cùng tiếng kêu cũng đến nỗi khàn đặc, không biết mình cầu xin sai người.
Vì vậy, y không chỉ mất đi tiết tháo, mà còn trở thành thế thân của người đàn ông khác.
Từ góc nhìn của Quản Lô, rõ ràng là bị người ta "ngủ" qua một đêm mà chẳng thu lại được chút danh phận nào.
Điều này...
Quản Lô đôi mắt đỏ ngầụ
Thế gian này, sao lại có thể có chuyện bi thảm như vậy xảy ra với Nhị công tử nhà hắn chứ
Nguỵ Mạc nở nụ cười, nhưng từ từ lại có chút biến dạng.
Sự vui mừng khi thấy tai họa của người khác qua đi, giờ phải đối mặt với sự thật tàn khốc.
Giờ đây, Nhị công tử đã hủy hoại bảy năm công sức. Tiếp theo chỉ còn đường chết mà thôi.
Có lẽ, đã đến lúc hắn thu dọn hành lý chạy trốn, tránh cho bị Nhị công tử liên lụy mà chết oan.
Mai Tương chậm rãi cuốn tay áo, nâng lên chén sứ trắng đã trống rỗng, rót đầy trà xanh trong đó, rồi nhẹ nhàng nói "Hình như trong Nguỵ gia, người sống không nhiều lắm, Nguỵ tiên sinh đừng có nảy sinh những suy nghĩ không nên có."
Nguỵ Mạc sắc mặt cứng lại, ngẩng đầu lên phát hiện đôi mắt đen láy của Mai Tương đang nhìn chằm chằm mình, như thể đã sớm nhìn thấu những suy nghĩ trong đầu hắn.
Hắn nhẹ giọng nói "Sao có thể, nếu không chữa được cho Nhị công tử, dù có giết ta, ta cũng không đi."
"Vậy thì tốt nhất” Mai Tương nói, nụ cười trên mặt lại càng thêm lạnh lùng "Nếu không, cho dù ta không hiểu y học, cũng có hàng vạn phương pháp, khiến Nguỵ tiên sinh sống không bằng chết."
Trên khuôn mặt vốn yếu ớt và tái nhợt của Mai Tương, nụ cười dịu dàng như ngọc, giống như những cánh hoa xuân nhẹ nhàng lay động, mang theo vẻ thanh thoát, lại có chút mỉa mai.
Y vừa rồi hình như nói, y có hàng vạn cách pha trà, dùng để tiếp đãi khách quý, khiến người ta không khỏi cảm thấy vinh hạnh.
Nguỵ Mạc âm thầm nghiến chặt hàm răng, nghĩ thầm thôi, dù sao y cũng mới vừa mất đi tiết tháo vừa trở thành thế thân thảm hại của ai đó.
Khi hắn biết được cô nương nào đã làm chuyện này, chắc chắn sẽ tặng nàng ta một món quà, viên thuốc Thái Dương mà hắn đã nghiên cứu bao lâu nay, thứ có thể làm cạn kiệt tinh lực của bất kỳ nam nhân nào.
Đang trong giấc ngủ, Bảo Hoa không nhịn được mà rùng mình một cái.
Nàng từ từ mở mắt ra, nhận thấy mình lại ngủ gục trên chiếc ghế.
Chắc là do tối qua quá mệt mỏi…
Trong đầu Bảo Hoa thoáng hiện lên ký ức đêm qua, ngón tay đang vuốt tóc không kìm được mà run lên một chút.
Tối qua là sinh nhật của Tuyên Quốc Công, cả gia đình và khách khứa gần như đều uống say mèm.
Sau đó, Tam công tử cầm theo bình rượu say khướt một mình bỏ đi khiến các nha hoàn trong Tú Xuân viện hoảng hốt chạy đi tìm.
Là Thuần Tích đã nói với Bảo Hoa, Tam công tử có thể đã đi về phía Tây. Bảo Hoa liền theo con đường nhỏ hướng Tây mà tìm.
Kết quả, nàng quả thật nhờ ánh trăng mờ mịt mà nhìn thấy bóng dáng của Tam công tử từ xa.
Tam công tử loạng choạng như sắp ngã.