⬅ Trước Tiếp ➡
Editor: Dĩm
Mặc dù Cố Kính Chi lần đầu tiên thao tiểu huyệt của Mạc Nhan, nhưng anh rất có kinh nghiệm trong cách làm cô đạt cực khoái. Côn ŧᏂịŧ to của anh rất dài và có thể đâm thẳng vào trái tim của cô, đầu ngón tay anh đang xoa hai hạt châu.
"Ưm, đừng đυ.ng vào, quá kí©ɧ ŧɧí©ɧ." Mạc Nhan kêu lên, bị ngón tay thô ráp của anh nhào tới vị trí vô cùng tinh tế, cảm xúc của cô dâng trào, khiến cô từ trong ra ngoài đều cảm nhận được.
Bên kia, Bạch Kiêu phối hợp với Cố Kính chi chơi đùa đầṳ ѵú của Mạc Nhan, sữa kí©ɧ ŧɧí©ɧ không ngừng chảy ra.
Bạch Kiêu cho rằng sữa của Mạc Nhan là lần đầu tiên được anh nếm thử, ngay cả Kỳ Ngọc cũng chưa được, côn ŧᏂịŧ lớn lại nhói lên hưng phấn, anh nghiêng người cô, đem côn ŧᏂịŧ lớn của chính mình nhét vào giữa khe ngực.
Côn ŧᏂịŧ to dài và dày hoàn toàn bị Mạc Nhan bao bọc, chỉ khác là vẫn lộ ra một đoạn rất dài, kɧoáı ©ảʍ của tìиɧ ɖu͙© khiến côn ŧᏂịŧ của Bạch Kiêu sưng lên cứng hơn.
Mạc Nhan lại nuốt côn ŧᏂịŧ của Bạch Kiêu vào miệng, lần này Bạch Kiêu dai dẳng hơn lần trước, bởi vì cô không cố ý trực tiếp kí©ɧ ŧɧí©ɧ qυყ đầυ của anh.
Nhìn thấy Mạc Nhan rất vui khi được ăn côn ŧᏂịŧ của Bạch Kiêu, Cố Kính Chi vỗ nhẹ vào mông cô, tăng thêm lực đạo cắm vào hoa huyệt.
Cơ thể của Mạc Nhan sâu như anh đã nói, côn ŧᏂịŧ của đàn ông bình thường thậm chí không thể lọt qua cửa, nhưng bọn anh trời sinh dị bẩm, côn ŧᏂịŧ lại vừa vặn với Mạc Nhan nguyên bộ.
Cố Kính Chi duỗi thẳng thắt lưng, nhẫn nhịn muốn xuất tinh, thăm dò điểm mẫn cảm, côn ŧᏂịŧ vuốt ve từng tấc nếp gấp trong lỗ, lực đẩy nhanh chóng làm cho lối đi bên trong nóng lên, ngay cả cơ thể của Mạc Nhan cũng trở nên nóng bỏng.
"A, sắp tới rồi, sắp tới rồi, tô isắp ăn tϊиɧ ɖϊ©h͙ của người đàn ông khác." Mạc Nhan ánh mắt hưng phấn nói, thân thể co rút lại, kɧoáı ©ảʍ dồn dập từ đốt sống đuôi truyền đến tứ chi.
Cố Kính Chi bị tiếng kêu của cô làm cho kích động, trực tiếp hướng côn ŧᏂịŧ lớn vào cái miệng nhỏ bên trong cơ thể Mạc Nhan, để cho cái miệng nhỏ nuốt tϊиɧ ɖϊ©h͙ của mình.
Mạc Nhan khóc thút thít, hai tay nắm chặt ga trải giường, thân thể căng thẳng, linh hồn bị thiêu đốt bên trong như bay lên mây.
"A, từ bỏ, thật sự từ bỏ." Bàn tay nhỏ bé của Mạc Nhan đánh Cố Kính Chi, dưới thân co rút có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Cố Kính Chi lột quần áo của Mạc Nhan ra, toàn thân cô trắng nõn, giống như một con cừu trắng, còn có thể cho anh uống sữa.
Cánh tay của Mạc Nhan vô thức che ngực cô, điều này làm cho cặρ √υ" to của cô càng thêm sinh động. Hai mắt Cố Kính Chi đỏ ngầu, kéo cánh tay cô ra, cúi đầu cắn xuống. "Tôi còn chưa có mυ"ŧ qua đâu, lúc trước còn tưởng cùng Kỳ Ngọc cùng nhau chơi em, em nghĩ thế nào? "
"A, bởi vì được bú thật sự rất thoải mái." Mạc Nhan ngửa ra sau, thở hổn hển nói.
Bạch Kiêu phải thừa nhận rằng Mạc Nhan rất dâʍ đãиɠ, miệng cũng rất ngọt có thể mê hoặc chết bất cứ người đàn ông nào dưới thân cô, nhưng đáng tiếc rằng cô chỉ kêu lên trước mặt người đàn ông của mình, trước đây anh chưa từng có cơ hội nhìn thấy.
"Mông sao lại nhô lên như vậy? Có biết chỉ cần nam nhân rút côn ŧᏂịŧ ra, liền có thể nhét vào trong tiểu huyệt." Bạch Kiêu vỗ vỗ mông Mạc Nhan nói, nơi bị vỗ đột nhiên nóng lên.
"Còn có thể thế nào, bảo bối dâʍ đãиɠ do chính mình đào tạo ra. Lần trước tôi cho em ấy súc ruột, cúc huyệt đã kẹp chặt ống mềm suýt nữa không lấy ra được." Cố Kính Chi nói.
Nghe được lời nói của Cố Kính Chi, Bạch Kiêu trong lòng không thoải mái chọc chọc cúc huyệt của Mạc Nhan, trước khi dư vị của cơn cực khoái trước đó trôi qua, khuôn mặt của Mạc Nhan lại bắt đầu đỏ bừng.
Bạc Kiêu yêu cầu Cố Kính Chi giữ chân của Mạc Nhan mở ra, và phát hiện ra rằng tϊиɧ ɖϊ©h͙ mà Cố Kính Chi đã bắn trước đó không có chảy ra, như thể cô đã thực sự ăn tϊиɧ ɖϊ©h͙ của Cố Kính Chi.
⬅ Trước Tiếp ➡