Nhìn đi, bây giờ là một trời và một vực với lúc vừa đến nhà Diệp Tuyết cô nha. Lúc đến ăn bận như quý cô sàng điệu nhiều tiền, giờ thì nhìn Tịch Hiên thật thảm hại với mái tóc vén tròn lên tạm thời, còn lưa thưa vài cọng rớt, áo thun ba lỗ, quần thun cổ lỗ sĩ. Ai mà nhìn vào biết đây là Nhà thiết kế đồ cưới nổi tiếng Amber kia chứ???
Vội bưng từ trong bếp ra đến món ăn cuối cùng, Tịch Hiên vui vẻ ngồi vào bàn ăn, mặc cho Diệp Tuyết càu nhàu.
Không sao, ăn no là được, còn chuyện khác Tịch Hiên cô sẽ không để ý nữa. Gấp một món vào miệng, cô phải thán phục rằng Diệp Tuyết nấu ăn rất ngon. Nhưng mà tháng sau nữa thôi, khi Diệp Tuyết thành vợ người ta, cô không biết sẽ chạy đi đâu để được ăn những món ăn này nha, số cô khổ đến nơi rồi.
======= tiểu thuyết hay ======
Gấp được vài đũa, Diệp Tuyết liếc nhìn Tịch Hiên đang gắp đồ ăn bỏ vào miệng, ngập cả hai bên má, “Tháng này, cậu đã xem mắt mấy lần rồi?”
Mím môi, Tịch Hiên suy nghĩ một hồi, liền hững hờ trả lời: “Năm lần. Một lần giả vờ ham ăn, một lần giả vờ làm bà cô khó tính, hai lần giả vờ làm con sâu rượu, sáng nay là quý cô nhiều tiền đỏng đảnh.”
“Khụ... khụ...” Diệp Tuyết xíu ho sặc sụa. “Trời ạ, đến mức này rồi ư? Một tháng mà tận 5 lần xem mắt??”
Tịch Hiên bĩu môi, gấp đồ ăn vào chén cơm, giọng còn buồn: “Tớ chưa muốn lấy chồng đâu...”
“Cậu từng tuổi này còn chưa muốn? Vậy cậu muốn đến khi nào?” Diệp Tuyết tra hỏi.
“Khi nào gặp được người thích hợp, lúc đó sẽ tính tiếp. Còn hiện tại...” Tịch Hiên bắt chéo tay thành dấu X, “Là KHÔNG!”
Liếc liếc Tịch Hiên vài cái, lời nói trong lòng Diệp Tuyết liền phải nói ra rồi, “Này, tớ có kế này!” Thấy Tịch Hiên ngóc đầu nhìn mình, cô nói tiếp: “Cậu còn nhớ em trai tớ không, Diệp Thiên Tân?”
Tịch Hiên gật đầu. Nhớ chứ, Diệp Thiên Tân thua cô 5 tuổi, đã từng tỏ tình với cô rồi nha, nhưng cô một mực từ chối, vì lúc đó cô đã có người yêu.
“Hôm bữa cậu bảo tuần sau Thiên Tân sẽ về đúng không? Vừa tốt nghiệp bằng thạc sĩ Luật, chà... tương lai sáng lạng đấy!” Tịch Hiên thán phục tài năng của Diệp Thiên Tân, không ngờ cậu nhóc ngày nào còn theo đuôi cô, nay lại có thể giỏi giang như thế.
---
Hành... động gì?
Gật đầu, Diệp Tuyết tiếp lời: “Ừm. Thiên Tân cũng 25 tuổi rồi, ba mẹ tớ đang thúc ép nó lấy vợ, nó cũng đang hoang mang lắm!”
Nhướng mày liễu, Tịch Hiên nghi hoặc chuyện gì đó trong lời nói của Diệp Tuyết, liền hỏi: “Cậu có ý gì?”
Diệp Tuyết ngồi nghiêm chỉnh, buông đũa xuống, giọng quyết liệt: “Tiểu Hiên, hay cậu cùng Thiên Tân em tớ quen nhau đi?!”
“Khụ...” Lần này là Tịch Hiên sặc sụa, “Tuyết Tuyết, cậu nói quái quỷ gì vậy?”
“Không phải, chỉ là giả. Chỉ là để hai bên gia đình cậu và tớ không thúc ép nữa thôi. Cứ vờ quen nhau một thời gian, rồi sau đó lấy lí do không hợp rồi đường ai nấy đi. Vì Thiên Tân vừa về nước, chưa thành danh được gì, lại bị lấy vợ sớm, thật tội cho nó... cậu hiểu tâm tình làm chị của tớ mà, đúng không?” Diệp Tuyết u buồn trong đáy mắt, giọng nói cũng tha thiết.