Chương 5
Ở mắt cá chân trái đeo một sợi dây chỉ đỏ, trên đó gắn một chú hổ bằng bạc đơn giản. Theo chuyển động của chủ nhân, hổ bạc đung đưa qua lại.
Xuống dưới sảnh khách sạn, có vài du khách dậy muộn như cô lúc này mới ăn sáng.
Mấy ánh mắt như có như không thoáng qua người cô, lại đỏ mặt vội cúi đầu xuống.
Chọn một góc bàn đơn cạnh khung kính, Cố Yến Nam gọi nhân viên cho cô một bát cháo thịt bằm, một đĩa dưa chua.
Thị trấn Hạnh Phúc vẫn nhộn nhịp hơn so với tưởng tượng của cô, đã hơn chín giờ sáng, ngoài trời còn mưa phùn nhưng người qua kẻ lại không ít.
Đang ăn cháo thì một bóng đen xuất hiện ở đối diện.
“Chào người đẹp.”
Nghe giọng nói xa lạ, Cố Yến Nam dừng ăn, hơi nâng mặt nhìn người đàn ông trẻ trung. “Có chuyện gì sao?” Cô hỏi.
“Tôi có thể ngồi cùng bàn với cô không?”
Ý cười của anh ta quá trắng trợn và trực tiếp, Cố Yến Nam không để tâm cũng lười phải đôi co. Cô hờ hững đáp “Tùy ý.” rồi trở lại tiếp tục ăn cháo.
Người đẹp lạnh lùng. Anh ta vuốt cằm, thầm tán dương ánh mắt của mình.
Nhưng mà cô gái xinh đẹp này lại lạnh nhạt và khó tiếp cận hơn anh ta nghĩ.
Cả buổi ăn chẳng hỏi ra được chút thông tin nào ngoại trừ cái tên “Cố Yến Nam” mà cô miễn cưỡng đáp lại.
Cứ như anh ta là người vô hình vậy, tâm trạng nhất thời đi xuống.
Một chiếc xe chở hàng dừng trước cửa khách sạn lọt vào tầm mắt của Cố Yến Nam.
Cô vừa uống nước cam vừa quan sát.
Không ngờ sẽ gặp lại sớm như vậy.
Anh bạn lái xe không xuất hiện, nhưng người đàn ông đầy sức hút thì có.
Anh cùng một đồng nghiệp nam khác khiêng mấy kiện hàng từ thùng xe ra rồi chuyển vào trong. Phần cẳng tay màu đồng lộ ra ngoài, từng sợi gân xanh cuồn cuộn hiện rõ, mạnh mẽ mà hấp dẫn.
Hai chân bắt tréo, lưng dựa sau ghế, cô có chút thèm thuốc lá, sờ sờ váy, lại không mang theo.
Lúc này cô mới phát hiện sự tồn tại của người đàn ông đối diện, thuận miệng hỏi “Anh có thuốc lá không?”
Anh ta kinh ngạc, sau đó cười cười gật đầu “Có cá tính.”
Coi như anh ta đang khen.
Thuốc lá đàn ông rất nặng, cô suýt thì ho khan.
Thời điểm phả ra một làn khói xám nhạt màu, ánh mắt cả hai chạm nhaụ
Trong mắt Đường Dã không chút ngạc nhiên, việc gặp cô ở chỗ này là điều rất đỗi bình thường. Anh khẽ gật đầu rồi tiếp tục trao đổi với lễ tân.
Cô gái lễ tân có vẻ khá quen thuộc với anh, cả hai nói chuyện qua lại một lúc, trên khuôn mặt cô ấy xuất hiện vài rặng đỏ vì thẹn thùng.
Cố Yến Nam lại rít một hơi thuốc, khóe miệng cong lên nụ cười nhạt.
Đúng là một người đàn ông dính đầy hoa đào.
Thẩm Riêng vẫn là lần đầu tiên thấy phụ nữ hút thuốc lại đẹp mắt và hút hồn như vậy. Khí chất ấy tuy xa cách và lạnh lẽo thậm chí có vài phần cô độc nhưng lại quyến rũ chết người.
Làm người ta không sao rời mắt.
Ngón tay nhịp nhịp trên mặt bàn, nhìn chiếc xe chở hàng khuất dạng mới cầm điện thoại đứng dậy.
“Khoan, khoan, người đẹp.”
Tay đàn ông này không biết cách tán gái gì cả, chỉ khiến đối tượng cảm thấy phiền thôi.
Cố Yến Nam cho anh ta một ánh mắt “Anh còn muốn nói gì?”
“Cho tôi wechat nhé?”
Cô toan lặp lại lời từ chối lần nữa, chợt trong đầu lóe lên chút ý tứ gì đó.