Chương 18
Hiện giờ đến cả biên tập Lai cũng đứng ra thuyết phục hết lần này đến lần khác, chị ấy cho cô biết đạo diễn và biên kịch đoàn làm phim này rất có tiếng, những tác phẩm trước đều đảm bảo chất lượng. Bảo cô yên tâm, sẽ không phá nát nguyên tác gốc, còn đưa ra đề nghị cô có thể về thành phố cùng đạo diễn, biên kịch casting diễn viên và kiêm biên kịch.
Cố Yến Nam không từ chối ngay, cô nói với biên tập Lai để cô suy nghĩ, dù sao cô còn đang ở trấn Hạnh Phúc.
Biên tập Lai lại nói thêm “Trước là mua bản quyền, còn khi nào bắt đầu casting thì chị chưa nắm được tin tức, chắc không gấp đâụ”
Cô đáp “được” “Mai sẽ cho chị câu trả lời.”
Biên tập Lai cười vui vẻ, còn xoa dịu “Em cứ từ từ nghĩ, đừng vội.”
“Ờ.”
Đứng ra cùng bọn họ casting diễn viên tức là phải lộ mặt, lại thêm một nguyên nhân khiến cô phải do dự.
Chuông cửa có người nhấn, Cố Yến Nam thắc mắc, đi tới nhìn qua ô mắt mèo, là nhân viên giao hàng, cô nhớ mình không đặt hàng gì mà.
Nơi này an toàn, Cố Yến Nam không lo lắng, mở cửa, đúng là có người gửi đồ cho cô.
Nhận túi hàng nho nhỏ, trở lại sô pha ngồi xuống, bên ngoài hộp nhỏ chỉ ghi tên người nhận là cô.
Một lúc sau, hai mắt cô tràn đầy ý cười nhìn chiếc bật lửa in hình hổ bạc trên thân, Cố Yến Nam bật cười thành tiếng, không ngờ người đàn ông kia còn để ý tới chiếc vòng đeo chân của cô.
Ý anh là gì đây? Muốn chơi trò mèo vờn chuột đấy à.
Xong lại phát hiện tấm thiệp lót bên dưới.
Nét chữ cứng cáp, có chút thô, nhưng hợp với khí chất của ai đó.
Vài chữ đơn giản cũng là lời anh muốn truyền đạt tới cô.
Chân thành xin lỗi. Ký tên Đường Dã.
Ngón tay chà sát cánh môi dưới của mình, cô thích thú ngắm đi ngắm lại tấm thiệp rồi đến chiếc bật lửa màu hồng. Sao anh lại cho rằng cô thích màu hồng? Đã màu hồng còn lựa cái in hổ bạc?
Trông cô trong ngoài bất nhất thế à…
Một chiếc bật lửa, một tấm thiệp với nét chữ riêng biệt lại dỗ được Cố Yến Nam.
Coi như cô đây dễ tính vậy.
Nhịp ngón tay vào thân chiếc bật lửa vài cái, Cố Yến Nam quyết định cầm điện thoại, mở khung chat đã bỏ trống một thời gian.
Tin nhắn trước đó vẫn là dấu ba chấm vô tình mà khô khan của anh.
Cô vui vẻ gõ một chữ duy nhất, gửi qua Hòa.
Hôm sau Cố Yến Nam đồng ý bán bản quyền “Không phải tôi?” cho đoàn làm phim.
Biên tập Lai mới sớm đã nghe tin vui, không ngừng nâng cô lên tận mây.
============================================================
Hội chợ theo đúng như cái tên của nó, gần như tất cả các nhà buôn đều nhân cơ hội này mang hàng hóa đến đây mở gian hàng. Mỗi người chiếm một gian có diện tích giống nhau, không ai hơn thua ai, đảm bảo sự công bằng.
Cố Yến Nam bị cái nắng mùa hạ làm cho choáng váng, chạy xe đến địa điểm tổ chức hội chợ đã là một thử thách.
Cô không ngờ tới sẽ bị kẹt xe, người đông đến mức không nhìn nổi ai với ai.
May là đã chuẩn bị trước chiếc mũ rộng vành.
Sân bóng thoáng cái đã chẳng còn hình dáng ban đầu, có một băng rôn lớn dựng trước cổng đề vài chữ “Hội chợ Hạnh Phúc lần thứ 15”, không khí sôi nổi lan tỏa khắp nơi, dù nhiệt độ tăng cao cũng không làm giảm đi nhiệt huyết của người dân.
Cố Yến Nam cũng bị ảnh hưởng.