⬅ Trước Tiếp ➡
Dương Lâm là người thật thà chất phác lại kiệm lời, chỉ khi liên quan tới chuyện của Dương Liễu anh nói ra những lời khiến người ta khó xử, thời gian còn lại phần lớn anh đều giống như một khúc gỗ đứng đó, hoặc cắm cúi làm việc.
Hiện tại anh ngồi bên mép giường Dương Liễu, dường như muốn nói chuyện với cô, nhưng lại không biết phải nói gì.
Dương Liễu phản ứng dữ dội khi nghe anh nói thôi học, cô liên tục xua tay, đi học là cơ hội duy nhất để thay đổi cuộc sống của cô, cô hiểu rõ đạo lý này, huống chi anh còn từ bỏ việc học để đi làm công nuôi cô đọc sách, cô sẽ không cắt đứt con đường này.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Dương Lâm nhìn phản ứng của cô, nhất thời cũng không hiểu, anh cúi đầu hỏi cô: "Bị ai bắt nạt?"
Lỗ tai Dương Liễu còn đang bị sưng đỏ, dán một miếng băng keo cá nhân thoạt nhìn không có tác dụng gì, hiện tại đã lỏng lẻo như sắp rơi ra.
Cô vẫn xua tay, Dương Lâm sợ cô mất kiên nhẫn nên chỉ im lặng, bàn tay vô thức vỗ về cô, dỗ dành cô đi ngủ giống như trước kia. Dương Liễu thấy anh không có ý định rời đi, nhịp tim đập rất nhanh, cô kéo cổ tay anh, Dương Lâm nhìn về phía cô, nhẹ giọng nói: "Có chuyện gì vậy?"
Dương Liễu không có cách nào nói chuyện, một đường tiến về phía trước, dọc theo cánh tay sờ lên ngực anh, Dương Lâm cúi đầu chờ tin tức của cô, cô lại nhìn chằm chằm vào ngực anh.
Cuối cùng Dương Liễu khàn giọng nói: "Ôm."
Thân thể anh cứng đờ trong nháy mắt, nửa chống thân thể hỏi: "Nằm xuống sao?"
"Vâng."
Động tác của anh cứng ngắc mà nằm xuống, cảm xúc vừa rồi là bởi vì lo lắng, hiện tại anh đã bình tĩnh, nằm thế nào cũng khó xử, Dương Liễu rất ít khi làm nũng với anh, khiến anh có chút không biết phải làm sao.
Cô vùi đầu trong ngực anh, ôm một lúc liền không nhịn được luồn tay vào bên trong vuốt ve, bởi vì làm việc nặng trong suốt thời gian dài, thân thể anh rất cứng, nhưng dáng người lại rất đẹp, Dương Liễu lần theo cơ bụng của anh hướng lên trên, bàn tay nhỏ vỗ vỗ lên ngực trái của anh, lơ đãng bóp chặt, khiến sống lưng Dương Lâm căng thẳng.
Tay cô rất lạnh, ủ chốc lát mới ấm lên, trải qua cú sốc vừa rồi cùng một ngày mệt mỏi, Dương Lâm có chút buồn ngủ, anh cúi đầu nhìn xuống thấy tay cô đang phồng lên trước ngực mình, mặc dù khó xử, nhưng anh vẫn mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Dương Liễu không hề buồn ngủ, chân bị kẹp cũng di chuyển đến giữa hai chân anh, anh mặc chiếc áo bông mỏng, Dương Liễu nắm lấy góc áo của anh vén lên trên, để lộ ra nửa thân trên của anh, thấy anh vẫn chưa tỉnh, cô thò lại gần hôn lên đó.
Cơ ngực của anh rất lớn, chỉ có chỗ vừa bị véo này mới mềm mại hơn một chút, Dương Liễu trực tiếp vùi đầu trước ngực anh, hé miệng, nhẹ nhàng gặm cắn.

⬅ Trước Tiếp ➡