⬅ Trước Tiếp ➡
Dương Lâm nói: "Lỗ tai Dương Liễu vẫn đang chảy máu, tôi muốn ba vạn tiền chữa bệnh."
Dương Liễu nhịn cười, nhìn hai mẹ con bọn họ tức giận tới mức mặt đỏ tía tai, Dương Lâm đứng lù lù bất động trước mặt cô, cô ngửa đầu nhìn bả vai anh che chắn gần hết ánh sáng, anh cao 1m87, cô chỉ cao gần 1m6, cơ thể hơi gầy, thế nên khi đứng phía sau anh hầu như tất cả chỉ còn lại bóng tối.
Cô sững sờ nhìn vào eo anh, không lâu sau, hiệu trưởng đuổi tới văn phòng, Dương Lâm lại nói câu thứ hai: "Chúng tôi muốn chuyển trường."
Hiệu trưởng sốt ruột, trường cao trung số 1 ở huyện bọn đã mười hai năm liên tiếp không có Trạng Nguyên, mà Dương Liễu không những đoạt giải nhất thành phố, còn có khả năng trở thành Trạng Nguyên của tỉnh, sang năm thi đại học rồi, sao có thể thả cô vào lúc này.
Dương Lâm đã muốn rời đi từ lâu, nhưng anh không có tiền cùng cô lên thành phố học, mà cô cũng không muốn ở trọ tại trường, thế nên hai người vẫn luôn học cao trung tại huyện thành nhỏ bé này.
Có hiệu trưởng ba phải, sau đó hai nhà cũng tự nhiên "làm hòa", Dương Lâm không trả tiền thuốc men, đưa cô tới phòng khám kiểm tra lỗ tai, rồi vào cửa hàng trang sức mua một đôi bông tai mèo mới.
Anh rất ít khi quan tâm đến cô, không hỏi cô có đau hay không, nhưng khi về tới nhà, anh ném chiếc áo khoác mới mua sang một bên, chỉ nghe thấy anh khó khăn mở miệng: "Liễu Chi, cẩn thận chút."
Cẩn thận chút, đừng để bị thương.
Đó là điều anh thường xuyên nói với cô, Dương Liễu vừa nghe đã hiểu, anh đau lòng cho cô.
Dương Liễu mỉm cười ôm quần áo đi thử, buổi tối cô uống cạn ly sữa bò nóng rồi trở về phòng ngủ, cô ngủ rất nông, mơ hồ cảm giác được cánh cửa không khóa bị anh đẩy ra, Dương Lâm lẳng lặng bước tới, cúi đầu quan sát lỗ tai bôi thuốc của cô, sau đó nghiêng người thổi nhẹ.
Khi Dương Liễu bước vào nhà, gương mặt bị gió thổi đến ửng hồng, Dương Lâm vẫn chưa ngủ, đang tập trung hâm sữa bò trong phòng bếp, quay đầu lại nhìn thấy gương mặt đỏ bừng dưới ánh đèn của cô, hỏi: "Gió lớn lắm à?"
"Vâng."
Dương Liễu nâng mắt nhìn bóng dáng anh, chỉ thấy anh nói: "Đeo khăn quàng cổ và khẩu trang vào."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Tủ quần áo của cô chiếm nguyên một mặt tường lớn, ngay cả tủ quần áo của anh cũng toàn trang phục mùa hè của cô, chờ đến mùa hè lại đổi sang tủ bên này, dọn trang phục mùa đông về đó. Quần áo Dương Lâm bị vắt một cách đáng thương ở trong góc, quanh năm suốt tháng chỉ có mấy bộ đó, thời gian anh mặc quần áo lao động còn dài hơn gấp mấy lần thời gian mặc đồng phục của Dương Liễu.
Dương Liễu lấy ra hai chiếc khăn quàng cổ màu nâu nhạt và màu đen sẫm, đặt chiếc màu đen lên giá treo tại huyền quan(*) cho anh, còn mình thì đặt chiếc khăn màu nâu nhạt và chiếc áo khoác cùng kiểu dáng cạnh nhau.
(*):Huyền quan là một khu vực sảnh trống ở gần cửa ra vào và kết nối với phòng khách, có thể coi là khoảng đệm của phòng khách.

⬅ Trước Tiếp ➡