Đêm qua, lúc ông cụ La nghe được tin tức này thì giận đến mức suýt chút nữa bệnh tim tái phát và lúc ấy cũng đã ra lệnh là không cho phép ai đứng ra bảo lãnh cho Bùi Vân Khinh, nói rằng để cho cô ở trong cục cảnh sát tự kiểm điểm lại bản thân mình cho tốt, nhưng sao con nhóc này lại có thể ra ngoài đi thi được chứ?
“Các bạn đi trước, mình đi toilet.”
Ý bảo các bạn học đi trước, La Gia Tuệ đi nhanh đến toilet nữ, đi đến một phòng lấy di động bấm số điện thoại của mẹ mình.
“Con là Gia Tuệ, vừa rồi con mới gặp Bùi Vân Khinh ở trong trường, ông ngoại không phải nói sẽ khôngcho người đi bão lãnh cô ta ra sao, vậy ai bảo lãnh cô ta ra vậy… Mẹ cũng không biết à, kỳ lạ thật… Buổi chiều con còn chủ trì hoạt động trong trường, con cúp trước nha về nhà nói sau.”
Bùi Vân Khinh ở phòng kế bên, nghe La Gia Tuệ gọi cho mẹ cô ta, cô liền cong khóe môi.
Cùng chơi trò phúc hắc với cô vậy hãy cho các người xem ai phúc hắc hơn!
Cách khe cửa nhìn thấy La Gia Tuệ bước ra khỏi toilet nữ, Bùi Vân Khinh cũng bước ra theo, đi thẳng đến tiệm thuốc trong trường học mua hai hộp thuốc.
một hộp là thuốc tránh thai khẩn cấp phòng ngừa ngoài ý muốn – cô cũng không ngại mình có thai con của Đường Mặc Trầm nhưng giờ không phải là lúc thích hợp.
một hộp khác là cô đặc biệt chuẩn bị cho La Gia Tuệ.
Đời trước cũng vì La Gia Tuệ đặt thuốc phiện trong túi cô làm cho Đường Mặc Trầm hiểu lầm cô và đưa cô vào trường quân đội.
Làm cho hai người xa nhau 10 năm, Bùi Vân Khinh cũng vì vậy bị hủy dung nên cô đương nhiên khôngbỏ qua cho người “chị tốt” này.
Nghĩ đến Đường Mặc Trầm trong bụng cô lại lo lắng, móc điện thoại ra bấm số điện thoại của anh.
Điện thoại reo chuông, âm thanh thư kí Ôn vang lên.
“Tiểu thư, Bộ Trưởng đang họp, không thể nghe được điện thoại, cô có chuyện gì sao?”
“Tôi chỉ là muốn hỏi Bộ Trưởng xem có uống thuốc hạ sốt chưa và có phát sốt lại không?”
“đã uống là tốt rồi.” ánh mắt Bùi Vân Khinh dừng lại cách sân thể dục không xa, cô âm thầm thở nhẹmột hơi trong lòng cô chợt nảy ra một ý. “Chờ anh ấy họp xong thì nhắc nhở Bộ trưởng xem quỹ tích di chuyển trên điện thoại.”
“Được, tôi sẽ nhắc nhở Bộ Trưởng.”
Thư kí Ôn vừa cúp điện thoại thì hội nghị của Đường Mặc Trầm vừa chấm dứt và trở lại văn phòng.
Thấy anh bước vào thư kí Ôn lập tức nói lại “Dựa theo phân phó của Ngài, cách 15 phút tôi xác định vị trí của tiểu thư ở đâu một lần, cô ấy vẫn tiếp tục ngồi ở trường mà không có rời đi.”
Con bé này coi như cũng thông minh!
Đường Mặc Trầm ngồi ở trên ghế vừa lòng gật đầu, chợt nghe thư ký Ôn nói tiếp “Chỉ là vừa mới đến nhà thuốc.”
Nhà thuốc?
Nghe được câu nói này, người đàn ông vừa mới thả lỏng liền lập tức cau mày.