⬅ Trước Tiếp ➡
Tiểu thư! Bác Chu ở một bên nhẹ giọng mở miệng, Con có muốn ăn chút món bánh ngọt hay không?
Sáng sớm, vừa ăn điểm tâm xong liền ăn thêm bánh ngọt?
Bùi Vân Khinh nghi hoặc nghiêng mắt, chỉ thấy bác Chu mỉm cười giải thích, Hôm qua, thiếu gia mang về một cái bánh ngọt, bác nhớ tiểu thư thích ăn nhất bánh ngọt caramen.
Bánh ngọt caramen?
Chú nhỏ lại không ăn đồ ngọt, mua thứ này làm cái gì?
Chú mua?
Bác có nhìn qua cái hộp, là bánh ngọt số lượng có hạn ở tiệm Betty.”
Betty là tiệm bánh ngọt cao cấp của tiệm bánh Long Thành, sinh nhật lần đầu tiên của cô ăn bánh ngọt caramen chính là Đường Mặc Trầm mua ở cửa tiệm kia.
Từ nay về sau, cô rất mê bánh ngọt caramen nơi đó.
Sau này mỗi lần Bùi Vân Khinh sinh nhật, anh đều đặt một cái ở nơi đó để chúc mừng cô.
Hay là...
Bùi Vân Khinh chạy nhanh vào phòng bếp, mở tủ lạnh ra.
Quả nhiên, có một hộp bánh hình vuông vẫn chưa mở bao bì, cô dè đặt bưng ra ngoài, đặt lên bàn bắt đầu tháo nơ, mở hộp ra.
Hương thơm bánh ngọt mê người đưa vào mũi, trang trí tinh xảo trên bánh, có dòng chữ Sinh nhật vui vẻ .
Bác Chu! Bùi Vân Khinh quay sang, Chú ấy chuẩn bị sinh nhật cho con sao?
Chuyện này tôi cũng không rõ lắm, chỉ là... Bác Chu rũ xuống rèm mắt, Hôm qua thiếu gia về nhà rất sớm, ngoài bánh ngọt ra, còn mang về một hộp quà thật lớn.
Bác Chu từ nhỏ đã nhìn Đường Mặc Trầm lớn lên, không khó đoán được tâm tư của anh, biết trong lòng anh là luyến tiếc nha đầu kia.
Thiếu gia nhà mình không chịu nói, Bác Chu cũng không dám nói chỉ có thể ám chỉ, bằng không sáng sớm sao cho Bùi Vân Khinh ăn bánh ngọt.
Nhìn chằm chằm vào bánh ngọt trước mặt, Bùi Vân Khinh vừa cảm động vừa bất đắc dĩ.
Đường Mặc Trầm này trong lòng anhrõ ràng quan tâm cô vậy tại sao phải cô đuổi đi?
Ngón tay cô đưa tới cái bánh rồi nâng tay đưa đến bên miệng, nghĩ nghĩ rồi cẩn thận đưa về chỗ cũ.
Bác Chu, lúc tối chuẩn bị thêm vài món ăn, con muốn làm sinh nhật.
⬅ Trước Tiếp ➡