"Vãn Vãn," Bạch Vãn Vãn vừa muốn thoát khỏi hội trường thì nghe được có người gọi tên cô, ngay sau đó, một người phụ nữ trung niên đi tới, oán trách nói "Cháu lại chạy đi đâu đấy? Dì tìm cháu nãy giờ."
... Đúng là cái người họ hàng đã mang cô đến đây.
Bạch Vãn Vãn kêu bà ấy là dì Thích, là bạn thân của mẹ cô, mấy năm nay nhà chồng của bà ấy phất lên, giàu có, miễn cưỡng chen vào đám người "thượng lưú, mới có cơ hội tham gia bữa tiệc tối long trọng như vậy.
Bà ấy mang theo Bạch Vãn Vãn tới là muốn mang cô thử tìm vận may, loại tiệc tối này thường sẽ có rất nhiều cô chiêu cậu ấm nhà giàu tới tham gia, Bạch Vãn Vãn lại xinh đẹp, may lỡ có thể lọt vào mắt xanh của vị cậu ấm nhà giàu nào đấy, gả vào hào môn thì chính là con dâu hào môn rồi.
Hào môn Chỉ nhà có tiền có thế lực lâu đời, vững chắc.
Tính tình của nguyên chủ tương đối kiêu ngạo, không muốn tới nhưng mà không thể không cho Dì Thích chút mặt mũi được nên quyết định tới đi dạo một vòng rồi về, không ngờ lần này tới lại thật sự làm cho quỹ đạo của cuộc sống thay đổi nhiều như vậy.
"Này, lúc nãy vị kia mới nói chuyện với cháu được hai câu mà cháu đã chạy trốn nhanh hơn cả thỏ rồi. Nhưng mà xem tướng của anh ta cũng là nhà giàu mới nổi, một chút nội hàm cũng không có, không xứng với cháu, đi, dì mang cháu đi câu mấy cái phú nhị đại trẻ tuổi."
Phú nhị đại Còn cái thế hệ thứ hai của nhà giàụ
"..." Còn câu mấy cái
Bạch Vãn Vãn cũng quỳ "Dì Thích, vừa nãy cháu không cẩn thận ngã một chút, đập trúng đầu, có chút chóng mặt, muốn về trước nhà nghỉ ngơi trước."
"Cháu đừng có lấy cớ với dì," Biểu cảm trên mặt của dì Thích kiểu tôi không tin, "Dì nói cho cháu biết, hiện tại cháu tuổi trẻ khí thịnh , tin tưởng vào tình yêu gì đấy, chờ cháu đến tuổi này giống dì thì cháu sẽ phát hiện ra rằng tình yêu chó má gì đấy không đáng giá bằng một cọng lông, gả cho một kẻ có tiền, nắm lấy tài chính là nắm lấy cuộc sống của chính mình."
Tuổi trẻ khí thịnh Chỉ tuổi còn trẻ, nóng vội, chưa biết đối nhân xử thế
Bạch Vãn Vãn "..."
Nói rất có đạo lý, cô cũng sắp tin rồi
Dì Thích thấy cô không nói lời nào nên cho rằng bị chính mình nói trúng rồi, hận sắt không thành thép mà nói "Cháu đấy, người khác muốn có cơ hội này cũng không có, cơ hội đặt trước mắt cháu cháu lại không biết quý trọng."
"Cháu đây không phải..." Bạch Vãn Vãn vừa định mở miệng nói thì khóe mắt thoáng nhìn thấy Lãnh Dạ đen mặt trở lại giữa sân, cũng lười tìm một cái cớ thích hợp, lập tức ôm bụng nói "A a a cháu đau bụng quá, dì Thích tránh ra cho cháu một chút ai da ai da."
Nói xong, không đợi dì Thích nói chuyện thì lòng bàn chân cô đã bôi dầu bước nhanh chạy đi rồi.
Dì Thích "..."
Cái đứa bé chết dẫm này.
Bạch Vãn Vãn đi tới cửa, mới vừa thở ra thì bỗng nhiên nhìn thấy một đám người phô trương rất lớn bước đến cửa.
Cầm đầu chính là một người đàn ông, sắc mặt của anh trắng kiểu bệnh bệnh, trên tay cầm một cây quải trượng, bên cạnh còn có người đỡ, bước chân tuỳ tiện, hành động chậm chạp, thường thường phải dừng lại để khụ vài cái nứt hết ruột gan, dáng vẻ bất cứ lúc nào đều có thể ngã xuống.