⬅ Trước Tiếp ➡
Hơn nữa, dựa theo tiến độ của của cốt truyện thì hiện tại đúng là hiện trường nam nữ chính gặp nhau, chủ nhân của giọng nói lạnh như băng vừa nãy chính là nam chính của truyện ngôn tình đời đầu này, tổng giám đốc Lãnh Dạ cần thiết phải bá đạo lạnh lùng, vô tình, chuyên quyền độc đoán.
…Nghe tên này là có thể nhìn ra tính cách ngay lập tức rồi.
"Cảm ơn các người nhưng mà tôi còn có việc nên xin đi trước một bước." Bạch Vãn Vãn biết cốt truyện trước nên che mắt lại, chịu đựng cơn đau như búa bổ trên đầu, muốn chạy, không nghĩ tới vừa mới đứng lên lại lảo đảo một cái.
Mẹ nó, giày cao gót quá cao
Cô cuống quít vươn tay đỡ lấy bức tường phía sau lưng, miễn cưỡng mới không bị ngã, nhưng mà bởi vì chút ngoài ý muốn này nên cô trực tiếp bại lộ hết trong mắt nam chính.
Lãnh Dạ nhìn đôi mắt của cô, đồng tử chợt co chặt lại, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm cô.
Bạch Vãn Vãn "..."
Chuyện gì nên tới vẫn phải tới, cốt truyện đáng chết này
Trong tiểu thuyết, nữ chính cùng người thân tới tham gia một bữa tiệc, không ngờ bởi vì quá xinh đẹp nên trên đường đi toilet một mình bị tên háo sắc đùa giỡn, hai người còn xảy ra xung đột tay chân, trong lúc giãy giụa nữ chính bị tên háo sắc đẩy một cái, cái ót đụng phải tường một chút.
Vừa vặn lúc đó nam chính cùng bạn kiêm chân chó của anh ta là Trương Ngạn đi ngang qua, cứu nữ chính.
Chân chó người đi theo như người hầu, tùy tùng, nói gì nghe đấy, nịnh nọt.
Nhưng mà, Lãnh Dạ là nam chính siêu cao ngạo lạnh lùng đứng trên đỉnh tủ lạnh nên đương nhiên khinh thường gương mặt đẹp khuynh quốc khuynh thành của nữ chính.
Cho đến khi anh ta thấy được đôi mắt của nữ chính… gần như giống y đúc đôi mắt của người mà anh ta yêu tận xương tủy.
Cứ như vậy tiết mục thế thân siêu thê thảm của nữ chính được mở màn...
Vừa nãy Bạch Vãn Vãn chính là không muốn để nam chính nhìn đến đôi mắt dẫn vào cốt truyện, không nghĩ tới cái biến cố này vẫn không thể tránh thoát được, Lãnh Dạ đi tới, bá đạo duỗi tay muốn bắt lấy tay cô "Tôi đưa cô đi bệnh viện."
"Không cần, đừng chạm vào tôi " Bạch Vãn Vãn chụp bay móng heo của anh ta.
Đậu má, anh ta cho rằng anh ta là nam chính thì có thể tùy tiện kéo tay của con gái người ta sao.
Tay Lãnh Dạ bị cô chụp bay, ánh mắt sắc bén lên "Không cần khiêu chiến sự kiên nhẫn của tôi, phụ nữ đã thích rồi còn làm ra vẻ để cho tôi chú ý xếp hàng từ đây đến sông đào bảo vệ thành đấy."
"...." Mẹ nó, đúng là thiểu năng trí tuệ.
Bạch Vãn Vãn không muốn nói vô nghĩa với anh ta nữa, xoay người định đi thì lại bị Lãnh Dạ đè bả vai lại, sau đó ánh ta rướn người lên. Vậy mà tên này còn muốn trực tiếp bế cô theo kiểu công chúa.
Sống đến lớn như vậy, Bạch Vãn Vãn còn chưa gặp qua loại đàn ông như này, tuy rằng anh ta đẹp trai lại có tiền, nhưng hành vi này có khác gì với lưu manh đâu cơ chứ

⬅ Trước Tiếp ➡