Dù sao thì cô cùng vai ác cũng đứng ở hai mặt đối lập, nói không chừng trong sổ ghi nhớ của người ta đã ghi hận cô không biết bao nhiêu bút rồi.
Thấy đoàn người của Thẩm Thời Thâm đã tới cổng lớn ở bên ngoài hội trường rồi, ngoài đấy chính là xe của bọn họ, Bạch Vãn Vãn bỗng nhiên linh cơ vừa động , ngón tay vân vê nhẹ, một chú thuật sinh ra trên đầu ngón tay của cô.
Linh cơ vừa động chợt nhớ ra, chợt nghĩ ra, chợt thông suốt.
Sau khi cô bắn chú thuật ra, chú thuật hoàn toàn đi vào đèn treo nơi Thẩm Thời Thâm sắp đi qua, đèn treo kia trực tiếp rơi xuống, không nghiêng không lệch mà nện xuống đầu của Thẩm Thời Thâm.
"Cẩn thận "
Bạch Vãn Vãn chạy qua trình diễn màn "mỹ nhân cứu anh hùng", đẩy Thẩm Thời Thâm ra.
Bởi vì thân thể của người ta không tốt nên không dám dùng sức đẩy, sợ đụng đến chỗ nào đấy lại đi luôn như nữ chính thì toang, khoảng cách quá nhỏ khiến cho Bạch Vãn Vãn không có chỗ để lui, chiếc đèn treo kia nện thẳng lên trên người cô.
...Đương nhiên là không đau, dù sao cũng là chính mình ra tay nên cũng tính đến chuyện này rồi.
Mọi người bị biến cố đột nhiên này làm cho khiếp sợ, luống cuống tay chân nâng Thẩm Thời Thâm dậy, sau khi thấy anh một cọng lông cũng không hao mới thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới hỏi Bạch Vãn Vãn "Cô gái, cô không sao chứ?"
"A, có hơi đaụ" Bạch Vãn Vãn nhe răng trợn mắt, tỏ vẻ chính mình rất đau, lại nhìn về phía Thẩm Thời Thâm, cười "Tình huống khẩn cấp nên ra tay không biết nặng nhẹ, dọa đến anh rồi, tôi xin lỗi."
"...." Thẩm Thời Thâm nhìn thấy Bạch Vãn Vãn, vô cùng kinh ngạc, đôi mắt híp lại một chút, biểu cảm rất giống với lúc nhìn thấy Lãnh Dạ, bị Bạch Vãn Vãn nhạy bén nhìn thấy.
Đúng thật là Thẩm Thời Thâm quen biết cô.
Nhưng mà đại khái là hôm nay anh vả mặt sướng rồi, cũng đánh đến mệt mỏi, không có chút hứng thú nào với cô.
Cho nên đối mặt với "ân nhân cứu mạng", giọng điệu của Thẩm Thời Thâm có vẻ có chút có lệ "Người nên nói xin lỗi là tôi, liên lụy khiến cô bị thương, chờ chút tôi bảo bọn họ đưa cô đến bệnh viện, kiểm tra một chút xem xương cốt có bị thương hay không… khụ khụ khụ."
Nói chuyện, anh lại ho khan một trận nứt hết ruột gan.
"Không cần phiền toái như vậy, chỉ là vết thương nhỏ, trở về bôi chút dầu hoa hồng là được," Bạch Vãn Vãn nói, lại chớp chớp mắt với Thẩm Thời Thâm
"Nhưng mà tôi hơi đói bụng, nếu muốn cảm ơn tôi vậy thì không bằng mời tôi ăn hoành thánh nhân cá mặn đi?"
… Hoành thánh nhân cá mặn là bút danh của tác giả cuốn tiểu thuyết mà cô xuyên qua, nếu Thẩm Thời Thâm cũng xuyên qua đây từ thế giới của cô thì chắc chắn sẽ có phản ứng.
Thẩm Thời Thâm nghe vậy, im lặng một giây, biểu cảm có vẻ một lời khó nói hết, thậm chí mang theo vài phần ghét bỏ nói "Khẩu vị của cô thật độc đáo."
Thẩm Thời Thâm không hề có chút cảm giác nào với năm chữ kia
Mẹ nó, lãng phí tình cảm của cô.
Nhưng mà cô dám khẳng định là tên Thẩm Thời Thâm này tuyệt đối có vấn đề, là người đàn ông cầm kịch bản trên tay, còn về phần kịch bản trên tay anh biết được mấy phần trăm thì phải suy nghĩ thêm.