Bờ Ranh Nguy Hiểm
Chương 180
⬅ Trước Tiếp ➡
Giang Miểu lên đỉnh, Kỷ Viêm bị nhục huyệt hút chặt đến da đầu tê dại, giã mạnh thêm mấy chục cái, đột nhiên rút ra, chôn vào cổ cô gào rống, từng luồng tinh dịch nóng hổi phun ra, tưới lên eo và mông cô, lại được dòng nước ấm rửa trôi, chảy xuống cống thoát nước.
Giang Miểu mệt đến sắp ngất, Kỷ Viêm vững vàng ôm cô, tắm rửa xong cho cả hai, anh ôm cô gái nhỏ đang hôn mê về trên giường.
Giang Miểu tay chân mềm mại, ôm anh không chịu buông tay, Kỷ Viêm rõ ràng chưa ăn no, thân thể mềm mại dán tới, hạ thân nhanh chóng dựng thành lều trại thật lớn, dục vọng nổi lên lại muốn chiếm hữu thân thể trước mắt.
Đội trưởng Kỷ nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn lúc ngủ của cô, trong lòng ấm áp, cúi đầu hôn trán cô.
Anh giúp cô đắp chăn đàng hoàng, xoay người, khóe môi Kỷ Viêm cong lên, cười khẽ.
Xem ra.. Việc đôn đốc cô chạy bộ, phải mau chóng thêm vào lịch trình.
Bằng không với cái thân thể mảnh khảnh này của cô, thật đúng là không chịu nổi mình lăn lộn vài lần.
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
Edit: Tiểu Y Y
Đêm đó, Giang Miểu ngủ rất ngon, mặt trời lên cao cũng không muốn tỉnh.
Trong giấc mộng, có một con chó đen tuyền, rất lớn, luôn đuổi theo cô, liếm đầy nước miếng lên mặt cô, cô muốn tránh đi, nhưng trốn thế nào cũng không thoát.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Mơ hồ mở mắt nhìn thấy tuyết ngoài cửa sổ đã ngừng rơi, ánh mặt trời ấm áp chiếu vào trong phòng, cô choàng tỉnh, trợn mắt, phát hiện mình đang nằm trong lòng ngực một người đàn ông. Anh cúi đầu, nhẹ nhàng hôn môi cô.
Cánh tay rắn chắc ôm lấy phần hông, hai thân thể dán chặt vào nhau. Sau một đêm thân mật, sáng sớm lại đối mặt với anh, Giang Miểu xấu hổ nghiêng người đi.
"Sao rồi?"
Đội trưởng Kỷ cắn vành tai nhỏ, phun khí nóng.
Giang Miểu lắc đầu, khẽ tránh, thân thể truyền tới xúc cảm khác thường khiến cô tò mò xốc chăn lên liếc một cái, chỉ một giây sau, mặt đỏ giống quả lựu.
Tại sao quần áo của anh vẫn hoàn chỉnh, mà cô lại trần như nhộng? Tại sao?!
Kỷ Viêm thấy cô im lặng, tay mò vào trong chăn, sờ đến vùng ướt át, Giang Miểu cố ý kẹp chặt, không cho tay anh động đậy, đội trưởng Kỷ cũng không vội, trêu chọc hôn cổ cô.
Một lát sau, thân thể Giang Miểu thả lỏng, Kỷ Viêm mỹ mãn vuốt ve kia hai mảnh thịt mềm mại.
Giang Miểu nắm chặt chăn, cắn răng phát ra các tiếng rên nhỏ bé.
Kỷ Viêm bị chọc cho cứng rồi, rút ngón tay ra, chất lỏng trong suốt trơn trượt thấm đẫm, còn chẳng biết xấu hổ quơ quơ trước mắt cô, thấp giọng cười:
"Chảy một suốt đêm, còn chưa dừng."
Giang Miểu giấu mặt vào trong chăn, "Anh đừng nói nữa."
Tiểu ác ma đội trưởng Kỷ online, theo cô chui vào trong chăn, giường đơn nhỏ hẹp, thân thể hai người kề sát, Giang Miểu hoàn toàn không thể bỏ qua thứ nóng bỏng, kiêu ngạo chống sau lưng khiến cô run rẩy.
"Chú không chỉ biết cứu hoả, còn biết chặn đập nước, Miểu Miểu cần không?"
"Kỷ Viêm!"
Giang Miểu cảm thấy cực kỳ xấu hổ, xốc chăn lên, đôi mắt trong trẻo, gương mặt ửng đỏ phiếm hồng, môi hơi sưng, phần da thịt lõa lồ bên ngoài phủ kín dâu tây, đậm nhạt không đồng nhất.
Hốc mắt Kỷ Viêm đỏ lên, cổ họng khô khốc như có ngọn lửa thiêu đốt.

⬅ Trước Tiếp ➡