Diệp Thu ngoài ý muốn biết được, hai quý nhân đã cứu mình một mạng năm xưa.
Đó chính là Lâm Thanh Sơn, chủ tịch tập đoàn Lâm Thị ở Giang Châu, cùng với con gái Lâm Thanh Nhã.
Vì thế Diệp Thu bỏ mặc tất cả, chạy về Giang Châu, định báo đáp ơn cứu mạng của hai cha con năm xưa.
Kết quả thật là khéo, đúng dịp bắt kịp nhà họ Lâm tuyển con rể ở rể.
Có cơ hội báo ơn tốt như này, Diệp Thu qủa quyết nhận lời ở rể, kết làm vợ chồng với Lâm Thanh Nhã.
Có lẽ thái độ của Lâm Thanh Nhã đối với anh hơi lạnh lùng và chán ghét.
Nhưng người phụ nữ này, anh chỉ biết sủng ái, chiều chuộng, dùng cả đời này yêu thương và ở bên cô.
Về phần bất cứ kẻ nào muốn làm tổn thương cô, bắt nạt cô.
Diệp Thu tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua "Tránh ra "
Có lẽ là vì tâm trạng khó chịu, Lâm Thanh Nhã chẳng muốn nói nhiều với Diệp Thụ Cô đẩy Diệp Thu ra, đứng dậy đi lên tầng hai của biệt thự.
Nhìn theo bóng lưng gợi cảm của Lâm Thanh Nhã.
Trong mắt Diệp Thu tràn đầy dịu dàng.
Đợi sau khi Lâm Thanh Nhã hoàn toàn biết mất ở chỗ rẽ cầu thang.
Diệp Thu đứng dậy, bước nhanh ra phía ngoài biệt thự...
Đã tới mùa thụ
Mặc dù bây giờ mới bảy giờ tối.
Nhưng sắc trời đã tối sầm xuống rồi.
Diệp Thu đi tới bên ngoài biệt thự, lấy ra chiếc di động của mình ở trong ngực, bấm một số điện thoại.
"Lão đại?
Không phải anh đang làm người chồng tốt sao, sao đột nhiên lại nghĩ ra gọi điện thoại cho em vậy?"
Một giọng nam đầy từ tính truyền ra từ trong điện thoại.
Chính là người đàn ông đẹp trai đã đưa Diệp Thu trở về lúc sáng.
"Điều tra cho tôi, gần đây có ai đang đối nghịch với tập đoàn Lâm Thị "
Diệp Thu lạnh lùng nói.
Cho dù đã cách cái di động.
Người đàn ông đẹp trai vẫn cảm nhận được hàn ý ầm ầm của Diệp Thụ
"Vâng, anh cho em một phút "
Người đàn ông đẹp trai ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, không dám lắm lời nữa, lập tức đi điều tra.
Diệp Thu cúp điện thoại, anh ngồi xuống bậc thềm trước cửa biệt thự, lấy ra một bao thuốc lá, đang chuẩn bị châm một điếụ
Nhưng nghĩ lại, Lâm Thanh Nhã không thích mùi thuốc lá.
Diệp Thu bất đắc dĩ lắc đầu cười, đành cất điếu thuốc đi rồi đứng dậy.
Một phút thời gian trôi qua.
Chuông điện thoại của Diệp Thu lại vang lên.
Diệp Thu không nhìn mà bắt máy luôn.
"Lão đại, đã tra ra rồi "
Giọng nói của người đàn ông đẹp trai từ trong điện thoại truyền ra.
"Nói "
Diệp Thu bình thản nói.
Người đàn ông đẹp trai ở đầu dây bên kia hít sâu một hơi, nói "Gần đây tập đoàn Tiền Thị có một khoản nợ rất lớn, lần khất không chịu trả cho Lâm Thị, tình cờ lại gặp phải Lâm Thị đang mở rộng mấy dự án quan trọng, cần đến một khoản vốn lớn."
"Nếu không hạch toán hết tiền thì những dự án quan trọng này sẽ buộc phải ngừng lại. Đến lúc đó thiệt hại của Lâm Thị không thể tính được. Cho nên hai ngày nay chị dâu vẫn đang thương lượng với tổng giám đốc Tiền Thị, Tiền Đa Quang về chuyện trả tiền."
"Nhưng mà tên Tiền Đa Quang này là một tên khốn nạn, hắn ta viện các loại cớ để không trả tiền, thậm chí còn đưa ra điều kiện rất quá đáng, muốn chị dâu đi một mình tới khách sạn ngủ với hắn một đêm, nếu không khoản nợ sẽ kéo dài vô kỳ hạn "
Nghe thấy vậy.
Sắc mặt Diệp Thu nháy mắt trở nên rét lạnh, hàn quang lập lòe trong mắt anh.
Nếu để cho những đối thủ ngày xưa nhìn thấy vẻ mặt này của Diệp Thu, phỏng chừng đã hôn mê bất tỉnh ngay tại chỗ.
"Dám có ý đồ với vợ tôi đúng không?
Trong ba mươi giây, tôi muốn thông tin cá nhân của Tiền Đa Quang cùng với vị trí hiện tại của hắn "
Diệp Thu nói xong, trực tiếp cúp máy.
Ước chừng ba mươi giây trôi qua.
Diệp Thu nhân được tin nhắn của cậu thanh niên đẹp trai gửi tới.