⬅ Trước Tiếp ➡
Cô lại ôm một con gấu bông cao bằng người từ cửa hàng bên cạnh, rồi ném nó tới trước mặt Diệp Thu "Này, bê cả cái này lên đi "
Diệp Thu thấy vậy, cũng hết nói nổi rồi.
Thực ra từ lúc vừa vào trung tâm thương mại, anh đã biết cô nhóc này kìm nén hỏng rồi.
Vốn dĩ anh không muốn vạch trần, nhưng không ngờ cô nhóc này lại ngày càng táo tợn.
Vì thế, Diệp Thu thả những đồ trong tay xuống dưới đất, chỉ vào con gáu lớn trên mặt đất "Bạn nhỏ, cái này, hơi quá đáng rồi đấy?"
Nghe vậy.
Đáy lòng Giang Thi Kỳ hưng phấn đến phát điên.
Bởi vì cuối cùng Diệp Thu đã không nhịn được nữa, kế hoạch của cô sắp đạt được rồi "Sao nào?
Lưng không động được nữa rồi?
Tôi thấy anh thật là vô dụng, xách tí đồ thế này cũng không xách được, sao anh không biết ngượng mà đi cùng con gái đi dạo phố vậy?"
Giang Thi Kỳ liếc mắt nhìn Diệp Thu, cố ý thêm dầu vào lửa nói.
Nếu là một người đàn ông bình thường, hơn nữa phải xách nhiều đồ thế này, vốn một bụng hỏa, chắc chắn sẽ bùng nổ ngay tại chỗ.
Nhưng Diệp Thu lại biết cô nhóc này vốn đã có ý xấu, khẽ nhếch khóe miệng, cũng không tức giận. Anh cười nhạt nói "Tất nhiên là không phải, em cứ tận tình mua, anh bảo đảm sẽ mang hết về nhà cho em "
Nói xong.
Diệp Thu trực tiếp lấy điện thoại ra, gọi một cuộc điện thoại cho công ty chuyển nhà, hơn nữa còn nói với đối phương vị trí của cửa hàng, để cho bọn họ tùy thời chuẩn bị phái người tới chuyển đồ.
Làm xong hết thảy, Diệp Thu nhìn về phía Giang Thi Kỳ, mỉm cười nói "Em cứ mua tận tình, cho dù có mua hết sạch cửa hàng ở trung tâm thương tâm mại cũng được, làm sao chuyển về nhà, em không cần bận tâm, em mua bao nhiêu, anh rể sẽ giúp em mang về nhà bấy nhiêu "
"Anh "
Giang Thi Kỳ không ngờ Diệp Thu còn có chiêu này, tức đến trừng mắt.
Nhưng vào lúc này, điện thoại của cô rung lên.
Cầm ra xem, ngân hàng gửi tin nhắn tới, hiển thị số tiền trên thẻ chỉ còn lại vài đồng.
Điều này khiến khuôn mặt nhỏ của Giang Thi Kỳ biến sắc.
Mặc dù cô cũng là một phú nhị đại, mỗi tháng cũng được một số tiền tiêu vặt xa xỉ.
Nhưng vừa nãy vào trung tâm thương mại, cô cũng không nghĩ nhiều, vì để ép Diệp Thu tức giận, nhìn thấy cái gì liền mua cái đó.
Bất tri bất giác, thế mà cô đã tiêu hết tiền tiêu vặt của một tháng rồi.
Tháng này vẫn còn nửa tháng nữa, ba mẹ lại đi công tác ở nước ngoài rồi, không có cách nào tìm họ xin tiền.
Phải làm thế nào bây giờ.
Trong lúc nhất thời, Giang Thi Kỳ rất buồn rầụ
"Hửm?
Hết tiền rồi à?"
Diệp Thu liếc mắt nhìn màn hình điện thoại của Giang Thi Kỳ, nhếch miệng cười nói.
"Hừ, không liên quan tới anh "
Giang Thi Kỳ hừ một tiếng, lườm Diệp Thu một cái, rất tức giận.
Rõ ràng, lần này cô đã tự lấy đá đập chân mình rồi.
Tiêu hết bao nhiêu tiền.
Chẳng những không bức được Diệp Thu, ngược lại còn đẩy mình vào tình cảnh hết tiền nghèo túng.
Điều này làm Giang Thi Kỳ càng nghĩ càng giận.
Được được, mình nhất định phải nghĩ cách, trả lại cơn tức này,
Nghĩ tới đây.
Giang Thi Kỳ bắt đầu suy nghĩ trong đầu xem kế tiếp nên trả thù Diệp Thu thế nào.
"Đứng lại, cậu không được đi "
Nhưng đúng lúc này,
Một tiếng gọi cực kỳ thống khổ truyền tới ở bên cạnh.
Nghe tiếng,
Giang Thi Kỳ và Diệp Thu đồng thời quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy cách đó không xa, có một ông cụ nằm trên sàn nhà, khuôn mặt đau đớn.
Mà bên cạnh ông lão, chỉ có một chàng trai trẻ tuổi nhuộm lông xanh, mặc áo may ô con bò.
Giờ phút này, ông lão đó đang liều mạng dùng tay ôm chặt chân phải của chàng trai trẻ, không để cho chàng trai trẻ đi.
Còn chàng trai trẻ đang không ngừng tính toán để rút chân phải ra khỏi tay ông lão.
Một cảnh này.
⬅ Trước Tiếp ➡