Sắc mặt Tiền Đa Quang thay đổi, đáng thương nói.
Điều này làm cho Lâm Thanh Nhã nhất thời không biết phải làm sao.
Còn cả như này nữa ư?
Cầu xin cho tiền?
"Lâm tổng, nếu cô không nhận, tôi chỉ có thể quỳ xuống trước mặt cô "
Tiền Đa Quang nói xong, như thể sắp quỳ xuống trước mặt Lâm Thanh Nhã.
"Đừng, tôi nhận "
Lâm Thanh Nhã vội vàng ngăn cản Tiền Đa Quang, nhận lấy tấm thẻ ngân hàng.
Dù sao nơi này cũng là cửa chính của công ty mình, Tiền Đa Quang quỳ xuống, không biết còn tưởng là hắn cầu hôn với mình.
Cô không muốn truyền ra chuyện xấu nào với Tiền Đa Quang.
Tiền Đa Quang thấy Lâm Thanh Nhã nhận rồi, cũng rất vui vẻ, vội vàng nói "Trừ những thứ này ra, tôi còn có một món quà giá trị muốn tặng cho cô.
Nghe nói Lâm tổng thích tác phẩm hội họa đương đại của đại sư Mạc Phỉ Lạc, cho nên tôi đã đặc biệt phái người đi tới hội đấu giá ở Châu Âu mua một bức. Muộn nhất là hai ngày tới, chắc là sẽ đưa tới nhà của cô "
"Tranh của Murphy Los ư?"
Lâm Thanh Nhã nghe vậy, trong đôi mắt cũng lóe lên tia sáng, nhưng rất nhanh cô đã bình tĩnh lại. Lắc lắc đầu, lạnh lùng nói "Không cần đâu, anh cứ giữ lại đi "
"Lâm tổng đừng vội cự tuyệt a, tôi đã chụp lại bức họa rồi. Hơn nữa vì vậy còn lấy được cơ hội cùng đi ăn tối cùng với Capucci, đệ tử mà Murphy Los yêu thương nhất. Tôi quyết định tặng cơ hội này cho cô, đây là cơ hội tuyệt hảo để có thể gần gũi, hiểu biết thêm về đại sư Mạc Phỉ Lạc "
Tiền Đa Quang vội vàng nói.
"Cái này..." Lâm Thanh Nhã nhíu mi, rõ ràng là hơi do dự.
"Cứ quyết định sảng khoái thế đi, trở về bức họa mà về nước, tôi lại liên lạc với cô "
Tiền Đa Quang nói xong, không cho Lâm Thanh Nhã cơ hội từ chối, nhanh chóng xoay người chạy tới chiếc xe của mình.
Sau đó nổ máy, nhanh chóng lái đi.
Thấy vậy.
Lâm Thanh Nhã cũng kệ vậy.
Nhưng vừa nghĩ tới còn một hội nghị khẩn cấp phải họp, cô chẳng muốn nghĩ nhiều nữa, nhanh chóng đi vào trong tòa nhà...Họp xong, ngồi vào bàn làm việc của mình.
Lâm Thanh Nhã vẫn có cảm giác như đang nằm mơ.
Tiền Đa Quang nợ tiền không trả, ảnh hưởng đến chuyện mở rộng dự án của công ty, chuyện này vốn làm cô lo âu, lo đến nỗi tối còn không ngủ được.
Nhưng bây giờ, thật thần kỳ giải quyết được rồi, còn lãi được một tỷ.
Chuyện này khiến Lâm Thanh Nhã cảm thấy cực kỳ kỳ diệụ
Mà người thần bí ở trong bóng tối giúp mình, rốt cuộc là ai đây?
Trong lúc Lâm Thanh Nhã đang suy tư trăm mối.
Cửa phòng làm việc bị người từ bên ngoài đẩy ra.
Một cô gái nhỏ xách theo cặp sách, tết tóc đuôi ngựa đi từ ngoài vào.
Cô gái nhìn qua khoảng chừng mười sáu mười bảy tuổi, khuôn mặt tinh xảo, mặc dù không trang điểm cũng có thể nói là tuyệt mỹ.
Dáng người của cô ấy đã bắt đầu nảy nở.
Cho dù đang mặc trên người bộ đồng phục hơi rộng thùng thình, nhưng đường cong duyên dáng đó vẫn như ẩn như hiện.
Cùng với đôi chân thon dài thẳng tắp ấy, chắc chắn sau này lại là một yêu tinh nghiêng nước nghiêng thành.
"Chị họ "
Sau khi cô gái đi vào trong phòng làm việc, thì bổ nhào vào Lâm Thanh Nhã đang ngồi trên ghế làm việc.
Lâm Thanh Nhã nghe tiếng, cô ngẩng đầu lên nhìn một cái, sau đó cũng giật mình, khóe miệng hiện lên một nụ cười.
Bởi vì cô gái này không phải người khác, mà chính là con gái của dì cô, Giang Thi Kỳ. Bình thường quan hệ rất tốt với cô.
Hai người giống như chị em ruột, không giấu nhau điều gì.
"Sao lại nghĩ ra đến chỗ chị vậy?
Cũng không nói với chị trước "
Ôm Giang Thi Kỳ vào trong lòng, Lâm Thanh Nhã mỉm cười hỏi.
"Đây không phải là trường cho nghỉ lễ à, em ở nhà chán lắm, cho nên em tới tìm chị chơi "