“Đi tiếp về phía đông là viện của các vị tiểu thư. Các công tử ở ngoại viện, ngăn cách với nội viện bằng một hành lang dài. Nếu ngày thường không có việc gì, nội viện và ngoại viện cũng rất ít qua lại.”
“Đi về phía tây là Thọ An Đường của lão phu nhân. Lão phu nhân tin Phật, trong phủ quanh năm đều mời tăng nhân đến giảng kinh.”
Tân ma ma giới thiệu với nàng rất nhiều, đi qua ba dãy hành lang mà vẫn chưa nói hết.
Khương Miên chăm chú lắng nghe, cho đến khi đi qua một hòn non bộ, nhìn thấy một tòa viện có thể xem là lớn nhất Thẩm phủ nhưng Tân ma ma lại không giới thiệụ
Khương Miên nhất thời tò mò, bất giác buột miệng hỏi “Nơi đó là...?”
Tân ma ma dừng bước, trong mắt thoáng do dự một lúc rồi mới đáp “Đó là Thanh Huy Viên, nơi ở của đại công tử.” “Đại công tử thích yên tĩnh, không thích người lạ đến gần. Sau này biểu tiểu thư ở lại đây phải hết sức ghi nhớ, không được tự tiện bước vào Thanh Huy Viên.”
Khương Miên sững người, trong đầu chợt hiện lên một bóng người mơ hồ.
Nàng vội cúi đầu, nhẹ giọng đáp “Ma ma, ta nhớ rồi.”
Tân ma ma thương đứa trẻ này mệnh khổ, nên mới nói nhiều như vậy. Nhà cao cửa rộng vốn nhiều quy củ, nếu hôm nay không nói, ngày sau biểu cô nương phạm lỗi trong phủ sẽ chẳng còn ai chỉ dạy cho nàng nữa.
Hai người vừa đi vừa nói chuyện, chẳng mấy chốc đã đến Thọ An Đường của lão phu nhân. Khương Miên đứng trước sân, nàng ngẩng đầu nhìn tấm biển, chỉ cảm thấy nét chữ trên đó mạnh mẽ có lực, vô cùng đẹp mắt.
Tân ma ma nói “Đây là chữ do đại công tử viết tặng lão phu nhân vào dịp mừng thọ. Đại công tử có tài văn chương xuất chúng, là nhân vật đứng đầu ở thành Tế Châu này.”
Nhắc đến vị đại công tử kia, vẻ mặt của Tân ma ma luôn tràn ngập lời khen. Khương Miên cúi đầu, lặng lẽ ghi nhớ.
Đại công tử, Thẩm Tễ.
Nếu không có chuyện gì quan trọng, nàng tốt nhất nên tránh xa hắn.
Đột nhiên có một giọng nói hiền từ vang lên từ trong phòng “Có phải Miên Nhi đến rồi không?”
Vừa nghe thấy tiếng, sống mũi Khương Miên không khỏi cay cay.
Từ khi tổ mẫu qua đời, đã rất lâu rồi không có ai gọi nàng như vậy.
Tân ma ma nghe thấy tiếng, lập tức dẫn nàng vào trong.
Lúc này Khương Miên mới để ý, sáu năm trước thân thể của ngoại tổ mẫu vẫn còn khỏe mạnh, giờ đây hai bên thái dương đã hằn dấu vết của sương gió. Rõ ràng đang là giữa hè nóng nực, trên chân ngoại tổ mẫu lại đắp một tấm chăn nhung dày.
Có thể thấy rõ ngoại tổ mẫu vất vả nửa đời người, giờ đây ngay cả việc đi lại cũng khó khăn.
Nghĩ đến đây, lòng Khương Miên càng thêm xúc động. Sự mệt mỏi sau khi trốn chạy, bôn ba ngàn dặm đều tan biến. Lúc này trong đầu nàng chỉ có một suy nghĩ Cuối cùng nàng lại có người thân rồi.
Tuy Thẩm lão phu nhân dưỡng bệnh ở Tế Châu nhưng lại được tiên hoàng ban ân, có cáo mệnh trong người. Khương Miên đi đến gần, cung kính hành lễ “Ngoại tổ mẫụ”
Thẩm lão phu nhân ân cần nói “Mau đứng lên đi, con đi đường xa mệt nhọc, chắc đã vất vả lắm. Nhanh lên, nhanh mang trà nóng ta chuẩn bị từ sáng sớm lên đây.”
Tân ma ma thuần thục nhận trà nóng từ tay người hầu, sau đó đưa cho Khương Miên.
Uống một ngụm, cổ họng nàng lập tức khoan khoái. Khương Miên luôn ghi nhớ bổn phận, đứng dậy nhẹ nhàng hành lễ “Đa tạ ngoại tổ mẫụ”