Đại bá mẫu thấy nàng sống sót trở về thì xé toạc lớp mặt nạ hiền lành thường ngày, chẳng thèm giả vờ nữa mà trực tiếp cho người trói nàng lại. May mắn là lúc đó, người của nhà ngoại tổ phụ đã đến nơi, kịp thời cứu Khương Miên.
Khương Miên sống sót sau kiếp nạn, nào dám chậm trễ. Ngay trong đêm, nàng đã thu dọn hành trang định theo người nọ đi đến Tế Châụ
Chỉ là không ngờ người đó giữa đường lại có việc gấp, chỉ viết cho nàng một phong thư rồi vội vàng đi xuống phía Nam.
Khương Miên nắm chặt lá thư này, một mình vượt qua chặng đường dài, khi thì ngồi thuyền, lúc thì đi xe. Lộ phí mang theo đã tiêu gần hết, cuối cùng nàng cũng đến được địa phận Tế Châụ
Cuối cùng nàng cũng có thể hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.
Dù rất vui mừng nhưng Vân Cập vẫn không quên bổn phận của mình “Nô tỳ đi gõ cửa.”
Tuy Khương Miên là biểu tiểu thư của Thẩm phủ, nhưng năm xưa mẫu thân nàng đã bỏ trốn cùng người khác, những năm đầu lại càng không qua lại với nhà họ Thẩm.
Nếu không phải sáu năm trước, lão phu nhân của Thẩm phủ lâm bệnh nặng tưởng mình sắp về với tiên tổ, lại nhớ đến người nữ nhi không hiểu chuyện của mình, lúc này mới cho người đi đón về phủ.
Đó cũng là lần đầu tiên Khương Miên đến Thẩm phủ, nhưng ký ức lần đó chẳng mấy vui vẻ.
Mấy vị biểu tỷ đều lớn tuổi hơn nàng, thường ngày chỉ giao du với giới quyền quý, thành ra chẳng thèm để mắt đến một Khương Miên từ chốn quê mùa hẻo lánh tới.
Nếu không phải vì giữ thể diện, e là họ đã chẳng muốn qua lại nhiều với nàng.
Cũng chính lần đó đã khiến Khương Miên nảy sinh cảm giác e sợ đối với Thẩm phủ.
Ngoại tổ phụ mất sớm, ngoại tổ mẫu thuở nhỏ được nuôi dưỡng dưới gối Thái hậu Phúc Ninh. Tuy không phải hoàng thân quốc thích nhưng ăn mặc chi tiêu đều theo chuẩn mực của công chúa.
Năm đó, ngoại tổ phụ thi đỗ Thám hoa, ngoại tổ mẫu chỉ xa xa thoáng thấy trên phố dài đã đem lòng yêu mến, sau này còn bất chấp sự phản đối của mọi người để gả cho ngoại tổ phụ.
Ngoại tổ phụ vì chuyện của Thái tử Vĩnh An mà chọc giận Hoàng thượng, bị giáng chức phải đi xa từ kinh thành đến Tế Châụ Mấy chục năm qua, ngoại tổ mẫu cũng không rời không bỏ.
Nhưng lòng người dễ thay đổi, sau khi bị biếm chức, chí lớn của ngoại tổ phụ bị đả kích, đâm ra chán nản mà nạp thiếp sinh con. Mười ba năm trước, lại vì một tai nạn mà không may qua đời, gánh nặng cả nhà họ Thẩm cứ thế đặt lên vai của ngoại tổ mẫụ
Những chuyện này đều là Khương Miên vô tình biết được trong lần đến nhà họ Thẩm sáu năm trước.
Nay trở lại chốn cũ, nghĩ đến việc sắp tới mình cũng sẽ trở thành một thành viên trong đó, nàng vừa cảm khái lại vừa nảy sinh vài phần cẩn trọng khó tả.
Nhà họ Khương đã trở mặt vô tình, nàng khó khăn lắm mới thoát khỏi hang hùm miệng cọp để vượt ngàn dặm đến nhà họ Thẩm. Nhưng đối với nhà họ Thẩm mà nói, xét cho cùng nàng vẫn là người ngoài.
Đặc biệt là mẫu thân nàng, năm xưa suýt nữa đã đoạn tuyệt quan hệ với nhà họ Thẩm. Dù ngoại tổ mẫu không để bụng, nhưng người của nhà họ Thẩm đông như vậy, những người khác sẽ nghĩ thế nào?
Sáu năm trước các biểu tỷ đã xem thường nàng, hôm nay nàng lại sắp dọn vào ở, cũng không biết ngày tháng sau này sẽ ra sao.