Mục Niệm Từ cởi hài lên giường , cả thân thể mỹ miều của Niệm Từ đè lên Cố Sở Sở , khoảng cách rất gần khiến nàng không khỏi đỏ mặt . Nhìn đến vẻ mặt kinh hãi của Cố Sở Sở trên môi Mục Niệm Từ nhếch lên một nụ cười tà . Niệm Từ ngậm cánh môi, đầu lưỡi trơn trượt bên trong không ngừng chọc phá, sau đó tách ra dọc theo cằm di chuyển đến giữa hai bầu ngực. Y phục rất nhanh chóng liền bị Niệm Từ giải khai rồi ném đi .
-Ân ... ngươi .... mau dừng!
Hai tay đẩy Mục Niệm Từ ra , bỗng trong đầu nàng có một suy nghĩ táo bạo "Lật , phải lật , ta không thể nằm dưới một nữ tử hoa lâu được . Nhục lắm a!" . Nghĩ là làm , vốn là bị áp bên dưới lại không biết lấy đâu ra khí lực xoay chuyển thế cục. Mục Niệm Từ vốn có chút bất ngờ nhưng sau đó thì lại cảm thấy thú vị nhiều hơn , cười cười nói
-Ngươi là đang muốn hầu hạ ta?
-Ta ...
-Hahaha , ngươi cần ta hướng dẫn không ?
-Ta mới không cần!
Cảm thụ được nụ hôn mềm mại, Mục Niệm Từ thần tình rung động, đầu lưỡi vươn ra một chút liếʍ liếʍ cánh môi của Cố Sở Sở, nàng lần đầu chủ động hôn không có kỹ thuật gì, chỉ đơn giản nhấp nháp bên ngoài, cũng không dám tiến thẳng vào trong. Đợi nửa ngày Cố Sở Sở vẫn chưa chịu tiến vào , bàn tay Mục Niệm Từ vòng ra sau gáy , dùng sức kéo nàng vào một nụ hôn sâu
Mục Niệm Từ nhắm mắt lại hưởng thụ, chỉ là đột nhiên cảm giác được thân thể của đối phương không ngừng run rẩy, khẽ mở mắt ra chỉ thấy con ngươi Cố Sở Sở đang nhắm chặt, hai hàng lông mi cong cong run nhẹ, bộ dáng tuy vô cùng khẩn trương nhưng lại tuyệt đối quật cường , biểu tình thập phần khả ái. Hôn được một lúc lâu, cảm giác hít thở không thông, Cố Sở Sở mới vội vàng ly khai, nàng mở mắt ra nhìn người dưới thân. Song cũng chẳng còn dũng khí đi hôn tiếp, vẻ mặt lo lắng bất an. Mục Niệm từ nhếch môi cười hỏi
-Lúc nãy không phải mạnh miệng lắm sao? Như thế nào bây giờ bỏ cuộc rồi
-Hừ! Có giỏi thì chơi mình ngươi đi!
Thẹn quá hóa giận , Cố Sở Sở vừa bước xuống giường, thì lập tức bị một cánh tay giữ lại.
-Sở Sở muốn đi đâu? Ngươi vẫn chưa có thỏa mãn ta a , cứ đi như vậy không cảm thấy có lỗi hay sao?
-Ta không rảnh đùa với ngươi , còn không mau mở cửa phòng cho ta
Cố Sở Sở không quan tâm, chân vừa chạm xuống mặt đất liền bị một cổ lực lượng kéo trở về trên giường. Cố Sở Sở quay mặt trừng mắt nhìn Mục Niệm Từ nói
-Ngươi lại muốn sao nữa?
-Ngươi chưa có thỏa mãn ta a~~
-Muốn ta thỏa mãn ngươi? Được , mở cửa trước đã
-Vậy thì không được, ngươi mới vừa nãy hầu hạ ta cũng rất cố gắng, giờ đến lượt ta hầu hạ lại ngươi mới công bằng
Nói rồi cúi người xuống hôn lên môi nàng, không để cho nàng được dịp mở miệng.Cố Sơ Sở nhắm lại hai mắt, không ngờ rằng mới vừa rồi oai phong lật không lâu, một phát liền cứ như vậy bị người đảo lại vị trí, ngay đến cả chút khí lực trước đó cũng chẳng còn. Một lần nữa đè Cố Sở Sở xuống giường .
Mục Niệm Từ ngậm cánh môi, đầu lưỡi trơn trượt bên trong không ngừng chọc phá, sau đó tách ra dọc theo cằm di chuyển đến giữa hai bầu ngực. Hàm răng nhẹ nhẹ gặm nhấm hạt màu hồng nhạt nhỏ nhắn trước ngực, môi lưỡi bao khoả lấy đỉnh phong đang nhô lên, hai ngón tay kẹp một bên đỉnh phong còn lại se tròn.
Thân thể bị người kia kí©ɧ ŧɧí©ɧ liền run rẩy, tiếp tục di dời đến vùng bụng, cảm xúc ẩm ướt như có như không lướt xung quanh vùng bụng, hai chân bị người kia dùng đầu gối tách ra nhẹ nhàng ma sát.
-Cố Sở Sở ngươi cũng thật mỹ lệ a~
Hai cỗ thân thể mềm mại chặt chẽ thϊếp hợp, thong thả ma sát, Cố Sở Sở đỏ mặt, nhãn thần mông lung, cảm thấy một đôi môi nóng ướt đang liếʍ láp bên tai nàng .Ngón tay linh hoạt tách ra hai cánh hoa mềm mại bên dưới, đầu ngón tay chạm vào hang động ướŧ áŧ, sau khi tìm được viên đậu nhỏ màu hồng còn đang ngượng ngùng lẫn trốn , liền nhẹ nhàng ấn vào.
-A ... ưm~
Dưới sự trêu trọc không ngừng , thân thể mẫn cảm của Cố Sở Sở kịch liệt run rẩy, từng thanh âm rêи ɾỉ không đè nén được cuối cùng bật lên, càng ngày càng nhiều mật dịch trào ra, men theo giữa đùi chảy xuống. Hai tay tách hai chân nàng ra, để cho đôi chân nàng gác lên vai mình, đầu lưỡi nóng bỏng liên tục ra vào hang động ẩm ướt. Hoa cốc đua nở vẫn còn đang đắm chìm trong màn kí©ɧ ŧìиɧ rực lửa, để hai cách hoa anh đào mở ra, thuỷ quang tuôn trào như suối, xuất ra mật dịch bàn bạc óng ánh.Cố Sở Sở hữu khí vô lực, thân thể mềm nhũn nằm gọn trên giường, đến cả nói cũng nói không ra tiếng.
Không biết lần thứ mấy bị chiếc lưỡi ma lực kia nắm giữ, nhưng mỗi lần tưởng chừng như sắp chống đỡ hết nổi liền có một dòng điện chạy qua người, khiến thân thể mệt mỏi rã rời của nàng một lần nữa khai hoả.
Chiếc lưỡi mềm ấm nóng đi vào hang động, ra vào liên tục không biết mệt mỏi, sự ra vào nhanh chóng làm Cố Sở Sở lâm vào mê muội, vách hang bên trong hút chặt lấy đầu lưỡi Mục Niệm Từ , co thắt dữ dội, gắt gao kẹp chặt lưỡi nàng ta, đem nàng ta tiến vào nơi sâu nhất.
-A ... ưm .... ngô ....dừng a...
Cố Sở Sở rất nhanh liền cao trào, mật ngọt dưới thân càng tràn ra nhiều hơn, hai tay nắm chặt đầu tóc Mục Niệm Từ, thoải mái than nhẹ, ý thức triệt để chìm đắm vào trong vô tận khoái hoạt.
-Không phải chứ?Bên dưới ngươi cũng thật ngọt a~
Kɧoáı ©ảʍ đã lan tới ngoài tầm kiểm soát của lí trí, cơ thể vô thức uốn éo, vừa khó chịu vừa thoải mái, muốn thoát ra, muốn dừng lại, nhưng lại càng đòi hỏi nhiều hơn. Toàn thân như thể có hàng vạn hàng ngàn con kiến đang bao phủ, tình cảm lý trí, bức bối phóng túng đan xen . Mục Niệm Từ từ dưới trườn lên áp sát mặt mình vào gương mặt mông lung của Sở Sở
-Ta cho ngươi 2 lựa chọn , một là tình nhân , hai là nương tử , ngươi chọn cái nào?
-Ta không ... A!
Cố Sở Sở muốn nói ta cái nào cũng không chọn, nhưng cảm thụ được giữa hai chân bị dị vật tiến vào, nàng bất lực run rẩy .
-Đừng! Ách ...
Cố Sở Sở thần tình mê loạn, cả người mềm yếu, nàng vươn hai tay đặt lên đầu vai tuyết hoạt êm dịu của Mục Niệm Từ, thân thể không tự chủ được mà hùa theo tiết tấu, bắt đầu trên dưới luật động, nàng nhíu mi, từ trong miệng không ngừng tràn ra tiếng rêи ɾỉ động tình
-A ... ân ... ngô ngươi .... chậm ... một chút ...
-Hửm? Chậm một chút? Được!
Mục Niệm Từ hôn môi nàng, đầu lưỡi linh xảo tham nhập vào tìm kiếm cái lưỡi khác đang né tránh, làm càn giao triền, thoáng thả chậm tốc độ luận động, ngón tay chôn trong huyệt đạo dần dần rút ra. Cố Sở Sở cảm thụ được biến cố dưới thân, không có ngón tay lấp đầy, địa phương kia đột nhiên trở nên trống rỗng, nhiệt độ cơ thể một mực tăng lên, càng muốn phát tiết, đầu đầy mồ hôi, thanh âm ẩn hàm sốt ruột .
-Mục ... Niệm Từ ...
-Đừng vội như vậy , đêm nay vẫn còn rất dài a~
Cố Sở Sở ôm Mục Niệm Từ, mười ngón tay cắm vào trong tóc dài nhu thuận, nàng có chút chịu không nổi, nàng cảm giác hạ thân đang không ngừng co rút, nếu tiếp tục, sẽ đạt cao trào, nàng hơi e ngại, sợ không khống chế được tình cảm của bản thân, thật sâu rơi vào trong đó, không, nàng không thể thoả hiệp, thế nhưng tình hình hiện tại lại tính là gì đây...
-Đừng , mau dừng lại ...
-Lúc này rồi ngươi còn có thể phân tâm? Xem ra ta vẫn chưa có làm ngươi đủ
Mục Niệm Từ gắt gao nhìn chằm chằm gò má nàng, eo càng thêm ra sức, ngón tay vuốt ve lưng nàng, một đường đi thẳng xuống dưới
-Không! Không thể được!
Cố Sở Sở đột nhiên mở to hai mắt, trong lòng xẹt qua chút hoảng hốt, hai tay kịch liệt đẩy Mục Niệm Từ, nàng ta cười híp mắt, đè nàng xuống, vươn một tay ra, hai ngón tay thon dài nháy mắt đi huyệt đạo, ngón tay đặt ở mông cũng trượt sâu vào hậu huyệt.
-AAAAAA!
Tiếng thét chói tai của Cố Sở Sở, liền bị môi Mục Niệm Từ chặn lại, thân thể mềm yếu sắp tê liệt ngã xuống, hai nơi mẫn cảm trên người đều bị nữ nhân này chiếm giữ , đầu óc mụ mị, vô thức rêи ɾỉ cầu xin
-Niệm Từ ... Coi như ta ... ưm van ngươi
Không ngừng rêи ɾỉ, nước mắt chảy xuôi theo gương mặt, thần tình thống khổ rồi lại mang theo sung sướиɠ, ngón tay dưới thân còn ra vào không ngớt, mỗi một lần ma sát đều khiến nàng run rẩy, nàng không kiên trì nổi.
-Hả? Van ta cái gì?
-Van ngươi ....A .... đừng đem ta giày vò .... ưm ta không .... ngô chịu không nổi
-Chịu không nổi?Đã làm thì phải làm đến cùng. Kế tiếp ngươi chỉ cần thoả thích hưởng thụ là được
Rút ngón tay đang chôn sâu ở hậu huyệt nàng ra, gác hai chân nàng lên vai, thân thể dán càng thêm chặt chẽ, cảm giác trong huyệt đạo có tiết tấu co rút lại, liền biết nàng sắp đến , ngón tay song song tăng tốc độ, cũng nhanh đến cực hạn. Cố Sở Sở đồng thời cũng lêи đỉиɦ , trước mặt nàng tối sầm , ngất đi!
Mục Niệm Từ yêu thương hôn khoé miệng nàng, nhẹ nhàng đặt nàng xuống giường, nhìn Cố Sở Sở đã hôn mê, thật sự có chút hối hận, lần sau không bao giờ... Không biết tiết chế như vậy nữa . Nàng ta không phải chưa bao giờ trải qua cùng nữ nhân nhưng luôn biết tiết chế chỉ với Sở Sở thì lại làm thành thế này Mục Niệm Từ xuống giường, mặc y phục đơn vào, mở cửa đi xuống lầu, khi trở về, trên tay bưng một chậu nước, vắt sạch khăn ấm, trở về bên giường, lau người cho nàng. Làm xong tất cả, tiến vào ổ chăn, đưa tay ôm lấy nàng rồi cũng thϊếp đi
______ To be continue______
Bình luận chứ " Hóng " thôi hay gì cũng được cho tui động lực đi mà . Viết mấy bộ cùng lúc mợt quá! Chương H thôi viết gần 2 tiếng đồng hồ đó