Chương 7
"Xoài kia là do ba tớ mua về hôm qua, ngọt lắm đấy. Còn có bánh bao nữa, nhiều thịt lắm, cậu mau ăn đi. Bánh này là của bác gái đẩy xe ngoài khu mình bán, đến trễ một tí sẽ không mua được. Mẹ tớ nói vỏ bánh bao của bác ấy rất mềm, thịt cũng rất ngon "
"Cậu tới đây làm gì?"
Giọng nói của Lục Dương khàn khàn, kèm theo một chút không hài lòng.
"Thứ cậu cầm trong tay là không khí hả "
Lộc Lâm Linh vọt tới trước mặt Lục Dương, chỉ vào cái túi trong tay anh nói.
"Tôi không cần Cậu cầm theo đồ của cậu ra khỏi nhà tôi đi."
Giọng nói ngày càng lạnh hơn.
Từ nhỏ đến lớn Lộc Lâm Linh dựa vào cái miệng ngọt ngào với khuôn mặt tươi cười của mình, đi đến đâu là nổi tiếng đến đó.
Cho dù là tên Đông Mập trước đây nghịch ngợm nhất khu bọn họ cũng bị cô dụ dỗ, ngày nào cũng mang quà ăn vặt sang cho cô.
Nói nghe hay lắm, ba ngày hai bữa cô đều sang đây, sô cô la đưa cho anh, xoài cũng đưa nốt, còn dâng lên bữa sáng của chính cô nữa chứ. Thế mà người ta thì sao? Người ta vẫn treo lên bản mặt khó ưa, xua đuổi người khác như thế. Càng nghĩ cô càng cảm thấy khó chịu, khóe miệng đang cong cong bắt đầu xẹp xuống, mắt c ̃ng bắt đầu đỏ lên, còn có thể nhìn thấy nước mắt đang dâng lên trong đó. Cô dùng ánh mắt như thế nhìn chằm chằm vào người ta.
Lần này có lẽ Lục Dương hoảng thật rồi, cơn buồn ngủ lập tức bay sạch trở nên tỉnh táo vô cùng.
"Cái kia… cái kia… tôi… tôi đi đánh răng trước đã. Đánh xong sẽ ra ăn bánh bao…"
Bộp, nói xong anh nhanh chóng thả đồ vật trong tay xuống, xoay người chạy về phía phòng vệ sinh, vội vã tới mức vấp cả vào dép lê trên chân mình.
Nhìn bóng người hoảng hốt rời đi của anh, Lộc Lâm Linh vỗ vỗ ngực, thở phào nhẹ nhõm.
Tiếp tục ngắm nhìn căn phòng, Lộc Lâm Linh thầm nghĩ, dì Lục này chắc hẳn là một người rất biết cách hưởng thụ cuộc sống.
Trên ghế salông đặt mấy cái gối ôm, nhìn qua có cảm giác mềm mại, ấm áp.
Bàn trà, và khăn trải bàn có kiểu dáng họa tiết giống nhaụ Trên đó có mấy cuốn tạp chí linh tinh, đều là những nhân vật nước ngoài. Trên kệ tivi có máy quay phim, trên giá còn bày rất nhiều đĩa CD.
Trên tường treo tranh của họa sĩ nước ngoài, bình hoa trong phòng cắm vài cành hoa quế, ít hoa nhỏ màu vàng, chẳng trách trong không khí lại có chút hương thơm nhàn nhạt.
Bên này, sau khi đánh răng rửa mặt sạch sẽ, cuối cùng Lục thiếu gia cũng di giá ra khỏi nhà vệ sinh.
Nhìn bánh bao vẫn còn nóng hổi trên bàn ăn, với quả xoài đã được cắt hạt lựu trên đó, Lục Dương cảm thấy nơi nào đó trong lồng ngực tràn đầy chua xót.
Ngẩng đầu nhìn lên đồng hồ treo tường, chưa tới chín giờ, mẹ anh không biết đã ra ngoài bao lâu rồi. Mà cũng chẳng sao, có ngày nào không như vậy...
Lộc Lâm Linh đi tới trước mặt Lục Dương, bàn tay nhẹ nhàng phất qua phất lại hai lần.
"Ngốc cái gì thế, trên tường có bánh bao à? Tớ vừa hâm nóng lại bánh bao giúp cậu rồi đấy. Nhà cậu cũng có lò vi sóng này, bây giờ mẹ tớ yêu chết cái lò ấy rồi. Ngày nào mẹ tớ cũng vây quanh cái lò kia nghiên cứu thực đơn, chỉ hận không thể dùng nó làm tất cả các món. Nhưng cũng phải công nhận là cái món cánh gà nướng kia của mẹ tớ đúng là không tệ. Hôm nào đó tớ sẽ mang qua cho cậu mấy cái. Còn quả xoài này nữa, tớ cũng chỉ tiện tay cắt có đôi ba cái là bổ xong rồi. Tớ nói cho cậu biết này, bổ xoài cũng phải có kỹ xảo cả đấy, muốn..."