⬅ Trước Tiếp ➡

Dường như con gái có nhiệt độ cơ thể cao hơn của con trai, Lục Dương cảm thấy bên cạnh mình luôn có hơi ấm, trong lòng anh cũng ấm áp theo. Trong lúc hít thở, anh còn có thể ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng, nó không giống như mùi thơm của Lục Mạn mà ngọt nhè nhẹ, làm anh ngủ rất yên giấc.
Vào mùa đông, đêm ngày càng dài, năm nay cũng sắp hết.
Lúc cuối hè, anh đi theo mẹ tới thành phố xa lạ này, nơi hai người sẽ ở rất mới, rất đẹp, nhưng nhà vẫn chỉ là nhà, không thể nào thành gia đình. Anh vẫn ăn cơm một mình, đọc sách một mình, ngủ một mình, không có gì tốt cũng không có gì không tốt, cuộc sống vẫn trôi qua bình thường vô vị như vậy.
Khi mùa thu sắp tới, có một bạn nữ đến gõ cửa nhà anh, từ đó về sau, thỉnh thoảng tiếng gõ cửa thân quen ấy lại vang lên. Sau đó bắt đầu có người ăn cơm cùng anh, học bài cùng anh, bây giờ còn có người ngủ bên cạnh anh.
Hình như có một người để làm bạn là điều rất tuyệt vời, anh chưa từng biết thì ra cuộc sống còn đầy sắc màu như thế.
Đêm dần khuya, cả thế giới đều yên lặng, tiếng hít thở trong phòng cũng ngày càng thong thả.
Khi ở tuổi niên thiếu, con người dễ dàng cảm thấy hài lòng nhất, dù đó chỉ là một viên đường, một tập phim hoạt hình hay một câu hứa hẹn. Gió ngoài trời đã dừng, chắc có lẽ ngày mai sẽ là một ngày trong xanh, mùa đông năm nay sẽ ấm áp lắm đây.
Thời gian lặng lẽ đi tới cuối năm, những người đã chơi bời cả một học kì cũng bắt đầu tập trung học bài, phấn đấu cho bài kiểm tra cuối kỳ.
Có một ngân hàng bài thi thông minh là Lục Dương, cuối cùng Lộc Lâm Linh cũng bình an vượt qua kì thi, thành tích không trên không dưới đã giúp cô sẵn sàng đón một năm mới đầy suôn sẻ.
Lục Dương vẫn đạt điểm tối đa, giáo viên nào cũng khen cậu học sinh mới chuyển đến này rất có tương lai.
Chắc là do đã được khen quá nhiều nên cho dù Lục Dương được giáo viên khen ngợi thế nào, anh vẫn tỏ vẻ bình tĩnh làm Lộc Lâm Linh đang đứng bên cạnh nhìn mà tức giận đến ngứa răng, chỉ có thể càn quét từ
"vật chất"
để tìm kiếm một chút an ủi cho mình.
Sau khi nhận thưởng và bài tập cho kỳ nghỉ đông, một học kỳ xem như đã kết thúc. Nhóm ham ăn gồm ba người đã hẹn sẽ cùng nhau đi chơi vào kì nghỉ đông, thế là ba người hăng hái thảo luận chỗ nào có tiệm trà sữa mới mở, chỗ nào có tiệm xiên que một cách rất nghiêm túc…
Về đến nhà, mặc dù bà Lâm chưa bao giờ đặt kỳ vọng cao vào Lộc Lâm Linh, nhưng giờ đã có nhà đối diện để so sánh, bà ấy vẫn không nhịn được mà thấy hơi sốt ruột, vừa vào nhà đã lải nhải sau lưng Lộc Lâm Linh không ngừng.
"Ngày nào con cũng chơi chung với Lục Dương mà, sao lại không học giỏi hơn được chút nào thế hả? Ngày nào cũng chỉ biết ăn ăn ăn Con gái con lứa mà hết om sòm đến nhồi nhét quà vặt đầy miệng, mẹ đang nuôi một con heo có phải không? Ăn hết vào thịt chứ không có vào óc..."
Ban đầu cô Lộc của chúng ta vô cùng rộng lượng mà nghe tai trái, lọt tai phải, không hề để những lời mẹ mình nói trong lòng, nhưng dù sao cô cũng không thích việc ngày nào cũng bị chê bai, chưa kể còn bị trừ tiền ăn vặt nữa.


⬅ Trước Tiếp ➡