⬅ Trước Tiếp ➡
#daongucu
Phó Uyển vội vàng rời khỏi lồng ngực của Bùi Dĩ Thương, gương mặt cô đỏ bừng đặc biệt là ở vành tai đỏ tươi, cô đưa tay chỉnh quần áo xộc xệch trên người mình, giọng nói yêu kiều êm dịu nói cảm ơn Bùi Dĩ Thương “Cảm ơn anh đã giúp em.”
Người phụ nữ cúi đầu xuống, tỏ vẻ ngoan ngoãn làm hài lòng người khác, Bùi Dĩ Thương xoa lòng bàn tay còn sót lại chút hơi ấm, hơi nhếch môi “Không cần khách sáo.”
Đến buổi huấn luyện tiếp theo, vừa mới bắt đầu tiết học, huấn luyện viên đã mở một đoạn video dâm đãng. Trong video, người đàn ông đang đút dương vật to dài của mình cắm vào lỗ huyệt mềm mại của người phụ nữ, giây tiếp theo người phụ nữ rên lên một tiếng đầy gợi tình. Sau đó, trong video xuất hiện thêm một người đàn ông khác, vuốt dương vật của mình rồi nhét thẳng vào miệng của người phụ nữ.
Hai cây côn thịt ra vào liên tục cả ở trên miệng và thân dưới của người phụ nữ, cô ta hưng phấn uốn éo cơ thể, nhún lên nhún xuống để được đụ.
Dường như, tất cả mọi người nhìn thấy cảnh này đều không cảm thấy có gì lạ, ngoại trừ người ở bên cạnh Bùi Dĩ Thương.
Bùi Dĩ Thương đưa mắt nhìn cô, lúc này gương mặt của cô vẫn đang đỏ bừng, ánh mắt liên tục đảo sang chỗ khác, không dám xem nội dung video, tuy là không nhìn thấy hình ảnh nhưng cô vẫn nghe tiếng.
Phản ứng này lập tức lọt vào mắt của Bùi Dĩ Thương, trong ánh mắt anh bỗng lóe lên tia mới lạ, người phụ nữ này đang giả vờ hay thật sự thuần khiết?
Bùi Dĩ Thương cúi người tiến đến gần cô, bàn tay chạm lên bả vai cô, theo bản năng người phụ nữ lập tức tránh né.
“Trước đây em chưa từng xem qua sao? Tại sao lại phản ứng như vậy?”
Trong trại huấn luyện Vân Tri có một số ít con gái nhà giàu bị đưa đến đây huấn luyện để chống lại cám dỗ, những video như thế này được thường xuyên phát lên coi như là để huấn luyện.
“Em… Đây là lần đầu tiên em nhìn thấy những hình ảnh như vậy nên có chút khó chịụ” Phó Uyển nói với giọng yếu ớt, sợ sẽ bị người khác nghe được.
Bùi Dĩ Thương mỉm cười, nhìn phản ứng của người phụ nữ ở trước mặt mình, sự phiền muộn trong một ngày của anh dường như đã biến mất không ít.
Lúc đầu vốn nghĩ rằng trại huấn luyện này rất nhàm chán, nhưng có sự xuất hiện của người này, có vẻ như càng ngày càng trở nên thú vị hơn rồi.
Khi Bùi Dĩ Thương trở về từ phòng huấn luyện, đúng lúc nhìn thấy trong tay của Trình Như đang cầm một ly sữa bò tạt vào người Phó Uyển, cô ta lén lút hành động ở phía sau lưng, ngay cả thời gian để Phó Uyển kịp thời tránh né cũng không có, tạt hết một ly khiến từ trên mặt đến quần áo của cô ướt đẫm.
Nhìn tác phẩm của mình, Trình Như hài lòng cười thành tiếng “Thế nào, trước khi được bước chân vào Phó Thị, có phải chưa từng uống qua loại thức uống này không? Hôm nay, xem như là tôi mời cô.”
Trình Như còn đang muốn nói gì đó thì chợt nhìn thấy Bùi Dĩ Thương đi tới, nhớ tới anh đã từng làm nhục cô ta, trên mặt bỗng có chút sợ hãi, lập tức quay người trở về chỗ của mình.
Bùi Dĩ Thương đi đến bên cạnh Phó Uyển, nhìn cô luống cuống tay chân lau chùi chất lỏng trên người mình, nửa người trên của cô đều đã ướt đẫm. Cô mặc một chiếc áo tơ lụa mỏng nên vết sữa bò khiến cho người khác có thể nhìn xuyên thấu được, ánh mắt của anh dán chặt trên cơ thể của người phụ nữ.
Thậm chí anh còn có thể nhìn thấy nửa vòng một mềm mại.
Bùi Dĩ Thương rút ra một ít khăn giấy và ngồi xuống, sau đó, anh nắm lấy gương mặt của Phó Uyển một cách không thể nào kháng cự lại được, rồi lau chùi chất lỏng trên mặt giúp cô.
“Không cần… tôi tự làm được…”
⬅ Trước Tiếp ➡