⬅ Trước Tiếp ➡

Giang Vãn Đường lạnh lùng đáp “Nếu ta không đưa thì sao, ngươi có thể làm gì ta?”
Giang Vãn Hà dường như không ngờ nàng chẳng nể mặt chút nào, khuôn mặt lúc xanh lúc trắng, tức đến phát điên “Nếu ngươi không đưa thì cả đời này ta sẽ không nhận ngươi là tỷ tỷ ”
“Ai thèm ” Giang Vãn Đường bật cười khinh miệt “Đồ vô ơn như ngươi cứ để lại cho Giang Vãn Phù đi.”
“Không muốn bị đánh thì cút ra ngoài ”
Giang Vãn Hà chưa từng chịu qua loại uất ức này, mặt liền đỏ bừng vì tức giận “Ngươi dám đánh ta thử xem...”
Lời còn chưa dứt, Giang Vãn Đường đã giơ tay tát một cái, đánh nàng ta ngã lăn ra đất.
Giang Vãn Hà ngồi bệt dưới đất, ôm lấy má bị tát sưng đỏ, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc và không dám tin.
Giang Vãn Đường khinh miệt nhìn nàng ta “Còn muốn thử nữa không?”
Giang Vãn Hà đau đớn kêu lên, loạng choạng đứng dậy “Ngươi dám đánh ta? ”
“Ta liều mạng với ngươi ”
Nói rồi liền vung tay vung chân lao về phía Giang Vãn Đường.
“Chát” một tiếng giòn tan vang lên, Giang Vãn Hà lại bị tát ngã xuống đất.
Lần này là bên má còn lại, tát rất đềụ
Giang Vãn Hà ôm hai má, ngồi bệt dưới đất hét lên đầy kinh hoảng.
Tần thị nấp ngoài sân nghe thấy động tĩnh thì lập tức lao vào, vừa nhìn thấy khuôn mặt sưng đỏ của Giang Vãn Hà liền tức giận đến đỏ mắt, chưa nói một lời đã giơ tay tát mạnh vào mặt Giang Vãn Đường.
Giang Vãn Đường giơ tay, nhẹ nhàng dễ dàng tóm lấy cổ tay bà ta, rồi trực tiếp đẩy bà ta ngã xuống đất.
Tần thị thấy vậy còn muốn bò dậy phản kích.
Thế nhưng Giang Vãn Đường lạnh lùng lên tiếng “Giang phu nhân, đây là lần thứ hai rồi, nếu còn có lần thứ ba, ta sẽ trực tiếp ra tay đấy ”
Lần trước là vì Giang Tri Hứa, lần này là vì Giang Vãn Hà.
Tần thị nhìn đôi mắt lạnh lẽo của Giang Vãn Đường, động tác trong tay cứng đờ.
Thấy cứng rắn không được thì liền chuyển sang mềm mỏng.
Chỉ thấy Tần thị lấy khăn tay ra, nước mắt lập tức tuôn rơi.
“Đường Nhi, vi nương cũng chỉ là nhất thời giận quá mà hồ đồ thôi.”
“Hà Nhi là muội muội ruột thịt của con, sao con có thể ra tay đánh muội ấy?”
“Dù sao các con cũng là tỷ muội cùng huyết thống, làm tỷ tỷ thì nên yêu thương muội muội mới phải.”
Thế nhưng còn chưa chờ Giang Vãn Đường phản ứng, Giang Vãn Hà đã the thé nói “Nàng ta không phải là tỷ tỷ ruột của con ”
“Con có tỷ tỷ của con, một kẻ thô tục từ thôn quê lên như nàng ta sao xứng làm tỷ tỷ của con chứ ”
Giang Vãn Đường khẽ cười lạnh “Giang phu nhân, bà nghe thấy rồi chứ?”
Tần thị đẩy Giang Vãn Hà một cái.
Giang Vãn Hà khó chịu, ôm mặt vừa khóc vừa chạy ra ngoài.
Tần thị định đuổi theo, nhưng nghĩ đến điều gì đó rồi vẫn nhịn lại không động đậy.
“Đứa trẻ này...” Tần thị bất đắc dĩ, đành cười gượng giải thích với Giang Vãn Đường “Hà Nhi còn nhỏ, có chút bướng bỉnh, con đừng để bụng.”
“Nhưng con bé tính tình đơn thuần, trong lòng vẫn nhận con là tỷ tỷ mà.”
Tu Trúc đứng bên cạnh bật cười lạnh “Tam tiểu thư trông cũng đã mười bốn rồi nhỉ, sắp đến tuổi cài trâm gả chồng rồi, còn nhỏ cái gì?”
Tần thị lập tức giận dữ, bảo vệ con gái “Ngươi chỉ là một nha hoàn quê mùa thì biết cái gì?”
“Chủ tử đang nói chuyện, đâu đến lượt ngươi xen vào.”
Tu Trúc trực tiếp trợn trắng mắt với bà ta.


⬅ Trước Tiếp ➡