Còn người sau lại được tôn lên vẻ thanh khiết cao vời, như tiên nữ giữa mây trời, thoát tục và độc lập.
Ngay khi nàng xuất hiện, vẻ đẹp mà Giang Đại tiểu thư Giang Vãn Phù luôn lấy làm kiêu ngạo suốt bao năm qua liền trở thành cái nền, hoàn toàn lu mờ, thua trận không còn manh giáp.
Giang Vãn Phù như thường lệ ngẩng cao đầu tiến vào yến tiệc, ánh mắt quét qua toàn sảnh, khóe môi nở nụ cười rạng rỡ.
Dáng vẻ rạng ngời tự nhiên, gương mặt mỹ lệ động lòng người.
Nàng ta thầm nghĩ quả nhiên có rất nhiều công tử thế gia đến đây. Chỉ cần ta ra tay một phen, chẳng phải họ đều sẽ đổ rạp dưới váy hồng của mỹ nhân đứng đầu Kinh Thành ta đây hay sao?
Đáng tiếc, vị mỹ nhân ấy lại là ánh trăng cao vời mà các người chẳng thể với tới
Từ trước tới nay, Giang Vãn Phù luôn hưởng thụ cảm giác được mọi người dõi mắt ngưỡng mộ, tâng bốc như sao vây quanh mặt trăng.
Nhưng khi nàng ta sắp bước đến chủ vị trong đại sảnh, xung quanh vẫn im ắng đến lạ thường.
Không có tiếng hoan hô, không có lời khen ngợi như những lần trước...
Khi nàng ta cúi mắt xuống, lại phát hiện ánh mắt từng ngập tràn ghen tị, ngưỡng mộ, tán thưởng và say mê giờ đã không còn.
Nhìn theo nơi ánh nhìn của họ, đồng tử của Giang Vãn Phù co rút dữ dội.
Chỉ một ánh mắt, lửa giận trong mắt nàng ta liền bùng cháy, hai tay dưới tay áo rộng siết chặt đến nỗi móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay, chảy cả máụ
Là Giang Vãn Đường
Đồ đê tiện Giang Vãn Đường này đã trở về rồi
Khi Giang Vãn Phù nhìn sang, ánh mắt của Giang Vãn Đường cũng vừa lúc dừng lại nơi nàng ta.
Nàng khẽ cong môi, đôi mắt đào hoa như cười như không, đuôi mắt điểm một nốt ruồi lệ yêu mị mị hoặc, quả thật mang dáng vẻ yêu nghiệt mê người.
Nhưng nụ cười ấy rơi vào mắt Giang Vãn Phù lại chỉ toàn là khıêu khích và đắc ý.
Ngọn lửa tức giận bị đè nén trong lòng nàng ta lập tức bùng lên, nàng ta muốn xé nát gương mặt đáng ghét kia của Giang Vãn Đường
“Phù Nhi ”
“Không được làm càn ”
Tiếng quát lạnh lẽo của Giang Tri Hứa khiến lý trí còn sót lại của nàng ta bị kéo về.
Hai mắt Giang Vãn Phù đỏ hoe, như thể chịu phải uất ức lớn lao “Phụ thân, người xem nó...”
“Phù Nhi, giữ bình tĩnh, con chỉ cần an tâm đón sinh thần này.” Giang Tri Hứa trầm giọng nói “Nó đắc ý không được bao lâu đâụ”
“Vi phụ sớm muộn cũng sẽ dạy dỗ nó ”
Dù ông ta nói vậy nhưng Giang Vãn Phù vẫn khó lòng tiếp nhận được, giận đến mức toàn thân run rẩy không ngừng.
Sắc mặt Tần thị trắng bệch, lo lắng vò chặt khăn tay trong tay, sợ rằng Giang Tri Hứa sẽ vì chuyện của Giang Vãn Đường mà giận lây sang bà ta.
Một buổi tiệc sinh thần long trọng khiến cả phủ Thừa Tướng mất hết thể diện.
Chỉ có một mình Giang Vãn Đường nổi bật giữa yến tiệc.
Giờ đây, tin Nhị tiểu thư phủ Thừa Tướng trở về Kinh Thành đã lan khắp phố lớn ngõ nhỏ Thịnh Kinh Thành, đến cả chó trong hẻm nhỏ cũng biết phủ Thừa Tướng có một vị nhan sắc khuynh quốc khuynh thành vừa hồi kinh.
Giang Vãn Đường vừa mới hồi phủ, mười mấy năm khổ tâm của Giang Tri Hứa xem như uổng phí
Khó khăn lắm mới đợi được đến lúc yến tiệc kết thúc, khách khứa giải tán, cửa phủ đóng lại.
Người cha ngoài mặt ôn hòa kia bỗng lột bỏ lớp mặt nạ giả dối, lộ ra nanh vuốt hung tàn...