⬅ Trước Tiếp ➡

Nói đến đây, Giang Vãn Phù đột nhiên đổi giọng, mang theo vài phần buồn bã và khó xử “Nhưng mà... nay thánh chỉ tuyển tú nữ đã ban xuống, thánh mệnh không thể trái, vậy thì...”
“Phù Nhi, không cần lo. Vi phụ tất nhiên sẽ không để con vào cung chịu khổ. Huống hồ trong nhà họ Giang ta, nữ nhi đến tuổi còn không chỉ có một mình con.” Giang Tri Hứa xoa đầu nàng ta, giọng đầy yêu thương.
Ánh mắt Giang Vãn Phù lóe lên vẻ oán độc, sau đó giả vờ ngạc nhiên hỏi “Phụ thân nói Đường Nhi muội muội ạ?”
Giang Tri Hứa gật đầu, ánh mắt đầy tán thưởng nhìn nàng ta “Đúng vậy, vi phụ đã sớm phái người đi đón con bé hồi phủ, tính theo ngày, chắc chừng hai hôm nữa sẽ tới.”
“Nhưng... Đường Nhi muội muội liệu có đồng ý không? Nhỡ đâu muội ấy không muốn thì...”
Giang Vãn Phù làm bộ làm tịch lấy khăn tay lau khóe mắt vốn đã khô ráo từ lâụ
Giang Tri Hứa mặt lộ vẻ độc ác, khinh thường nói “Nó dám à Trong cái nhà này, còn chưa đến lượt nó làm càn ”
Tần thị nghe vậy vội bước lên nắm lấy tay Giang Vãn Phù, dịu giọng an ủi “Phù Nhi yên tâm, có thể tiến cung làm quý nhân là phúc phận tu mấy đời mới có được của Đường Nhi, muội ấy sao có lý do gì mà không cam lòng chứ?”
Vẻ mặt Giang Tri Hứa dịu đi đôi chút, lời nói vẫn đầy lạnh nhạt “Nếu con bé biết điều thì tốt, bằng không... hừ ”
Nói xong ông ta phất tay áo “Thôi, không nhắc đến nó nữa ”
“Đúng, đúng, không nhắc, không nhắc ” Tần thị cười xòa hòa giải.
“Hôm nay là sinh thần của Phù Nhi, là chuyện vui lớn nhất trong phủ.”
“Con ngoan, mau về chuẩn bị đi, lát nữa khách khứa sẽ đến.” Tần thị vỗ nhẹ mu bàn tay Giang Vãn Phù, dịu dàng nói “Phù Nhi của chúng ta hôm nay nhất định sẽ là nhân vật nổi bật nhất ở Thịnh Kinh Thành ”
Giang Vãn Phù ngoan ngoãn phúc thân rồi lui ra ngoài.
Vừa xoay người, vẻ ngây thơ dịu dàng trên mặt nàng ta đã biến mất, thay vào đó là gương mặt đầy oán độc và âm hiểm.
Hôm nay vừa tỉnh lại, nàng ta đã phát hiện mình trọng sinh rồi.
Không chỉ trọng sinh mà còn trọng sinh về thời điểm chưa tiến cung.
Mọi thứ đều vừa khéo, quả là ông trời trợ giúp nàng ta
Vì vậy chuyện đầu tiên nàng ta làm sau khi tỉnh lại chính là chạy tới tìm phụ thân, nói rõ rằng nàng ta không muốn vào cung, cũng sẽ không vào cung nữa.
Giang Vãn Phù nhìn vào gương đồng, ngắm khuôn mặt xinh đẹp yêu kiều của mình, khóe môi khẽ cong lên, thì thầm “Giang Vãn Đường, kiếp này ta sẽ trở thành nữ chủ nhân của Hầu phủ, có được tất cả những gì vốn dĩ thuộc về ta.”
“Còn ngươi... hừ ”
“Bùn nhão thì nên bị ném xuống đất, mặc cho người ta giẫm đạp ”
Nói rồi, nàng ta ngước mắt nhìn hàng nha hoàn xếp hai bên ngoài cửa, cất giọng ra lệnh “Mang tất cả y phục và trang sức đẹp nhất của bổn tiểu thư ra đây.”
“Hôm nay là yến tiệc sinh thần của bổn tiểu thư, ta muốn cho mọi người ở đây thấy thế nào mới thật sự là đích nữ của nhà họ Giang, là đệ nhất mỹ nhân ở Kinh Thành ”
Có nàng ta nổi bật như vậy, đến khi Giang Vãn Đường xuất hiện sẽ chỉ là sự đối lập nhơ nhớp.
“Dạ, tiểu thư.”
Giang Vãn Phù rời đi rồi, Tần thị cũng đến tiền sảnh bận rộn sắp xếp cho yến tiệc sinh thần hôm nay.


⬅ Trước Tiếp ➡