⬅ Trước Tiếp ➡
Thanh Hà không quay trở lại thôn, sau khi kiểm tra xong hết, lúc đi ra khỏi bệnh viện đã là 3h40 chiều nên nàng đã lái xe máy điện đến thẳng siêu thị để đi làm và thay bộ quần áo làm việc của siêu thị để bàn giao cho đồng nghiệp của mình.Sau hai ngày làm ca đêm, tuần sau nàng sẽ được chuyển trở lại ca ngày, sau 4 giờ có thể tìm nhà ở thị trấn.
"Chú, tổng cộng là 45 tệ."
Thanh Hà khẽ cười, giọng nói nhẹ nhàng, ông chú ở phía đối diện nghe rất thoải mái, sau khi gói trái cây xong, ông chú lấy ví trong túi ra, thanh toán tiền rồi rời đi.“
“Hoan nghênh lần sau ghé thăm.”
Thanh Hà rất thuần thục các bước trong công việc thu ngân, khách có xếp hàng dài cũng không để họ phải đợi lâu, mỗi khi Thanh Hà thanh toán hóa đơn cho khách nàng đều sẽ mỉm cười, nhẹ nhàng lễ phép, những cô chú lớn tuổi rất thích đến chỗ nàng tính tiền.
"Thanh Hà, cửa hàng trưởng kêu cô vào văn phòng có việc."
Một đồng nghiệp đi đến, thì thầm điều gì đó vào tai Thanh Hà rồi rời đi với cái mông to của cô ta.
Thanh Hà thanh toán hàng hóa của thím kia xong, mỉm cười và nhận lấy số tiền mà dì đưa cho, sau đó nói với những vị khách ở phía sau: "Phiền chú thím và anh chị xin hãy sáng bên kia thanh toán, bây giờ tôi có chút việc bận.
Thanh Hà đặt một bảng tạm dừng trên bàn, sau đó đi về phía thang máy và lên văn phòng ở tầng năm.
“Quản lý trưởng, anh tìm tôi?”
Nàng gõ cửa văn phòng hai lần rồi mới bước vào.
Trong sáu tháng qua, kể từ khi nàng trở thành nhân viên thu ngân trong siêu thị, ngoại trừ cuộc phỏng vấn xin việc thì đây là lần thứ hai nàng bước vào văn phòng.
Nàng cầm lòng tự hỏi không biết mình đã làm gì sai hay nhận phải tiền giả khi thu tiền để quản lý trưởng buộc nàng phải tự trả?
"Đừng căng thẳng, ngồi xuống!"
Sau khi hoàn thành công việc trong tay, quản lý trưởng mỉm cười chỉ vào chiếc ghế đối diện.
“... được!”
“Thanh Hà, cô vào làm trong siêu thị đã nửa năm đúng không?"
“... Vâng!”
Quản lý trưởng muốn sa thải nàng sao? Nàng không thể sống thiếu công việc thu ngân này, bây giờ nàng đã có một đứa con trong bụng, nàng muốn kiếm tiền và cũng cần tiền để nuôi con.
Thanh Hà siết chặt lòng bàn tay, căng thẳng nói: “Cửa hàng trưởng, anh muốn sa thải tôi sao?”
Sa thải?!
Quản lý trưởng mờ mịt hai giây, nghĩ tới chuyện gì đó mà lắc đầu cười: "Trong bộ phận thu ngân thì cô là nhân viên tốt nhất, làm sao có thể bị sa thải chứ? Tôi mời cô đến đây là để cân nhắc cô chuyển sang công việc văn phòng. Tôi đã phỏng vấn cô trước đó. Lúc đó, tôi đã xem trình độ học vấn, tốt nghiệp cấp 3 và chứng chỉ kế toán của cô. Tôi cũng thấy rằng cô đã làm công việc thu ngân này được nửa năm và dường như rất nhạy cảm với những con số. Mà trưởng bộ phận kế toán chúng ta muốn xin nghỉ hai tháng, con dâu chị ấy vừa sinh được một bé trai trắng trẻo nên chị ấy muốn chăm sóc con dâu lúc ở cữ. Thêm nữa là chị ấy cũng xem trọng cô nên muốn cô nhận phần công việc này.
Quản lý cửa hàng nói ra một tràng dài, Thanh Hà từ hiểu lầm bị sa thải đến xấu hổ, cuối cùng là do dự bởi vì nàng không có kinh nghiệm làm kế toán, lấy chứng chỉ cũng chưa làm thực tế bao giờ, nàng sợ rằng mình sẽ không thể làm tốt.“ Cô có thể trở về suy nghĩ một chút, thứ hai tuần sau lại trả lời cho tôi."
“... Vâng!”
Thanh Hà rời khỏi văn phòng và trở lại bàn thu ngân ở tầng một, vẻ mặt của nàng đã trở lại bình thường, trên mặt luôn mang nụ cười dịu dàng, giọng nói nhẹ nhàng dễ chịu: "Hoan nghênh lần sau ghé thăm."
Công việc ở quầy thu ngân trôi qua rất nhanh, trong nháy mắt đã đến lúc phải tan sở, Thanh Hà nhanh chóng lấy sổ sách đã thanh toán giao cho quản lý cửa hàng, thay quần áo làm việc và leo lên một chiếc xe máy điện nhỏ rồi chạy về phía làng Văn.
⬅ Trước Tiếp ➡