⬅ Trước Tiếp ➡
Hạnh Mính cũng không biết nơi này có phải là nhà của Nguyên Tuấn Sách hay không, bởi vì trong nhà còn có một người đàn ông diện mạo như hồ ly.
Cô rón rén đi lên vào cầu thang xoắn ốc, đi được nửa tầng, lặng lẽ dò đầu ra, đôi mắt nheo nheo nhìn xuống dưới lầu.
"Ăn trộm?"
Hạnh Mính có tật giật mình, vội vàng phản bác: "Tôi không có!"
Ngẩng đầu lên liền nhìn thấy một người đàn ông nằm bò trên tay vịn ở lầu 3, anh ta đang thăm dò nhìn cô, là người đàn ông giống hồ ly kia.
Anh ta cười khanh khách, vẻ mặt tình tự nhiên hơn Nguyên Tuấn Sách nhiều. Tóc anh ta rất dài, dài đến tận xương quai xanh, khi anh ta cúi đầu, mái tóc màu nâu đẹp đẽ lòa xòa giữa không trung, đôi mắt hẹp dài, gương mặt nhìn qua khá giảo hoạt: "Dọa cô à?"
Nguyên Tuấn Sách không biết đã đứng trước cầu thang lầu một từ khi nào: "Cậu đang làm cái gì đó?"
Trái tim Hạnh Mính bị dọa cho chết sững lần thứ hai, không chịu nổi, hạ mông ngồi bệt trên mặt đất.
Trên lầu, Hồ Anh Tài ha ha cười đi xuống, dùng dây thun đen đeo sẵn ở cổ tay, cột mái tóc dài ra sau đầu: "Xem ra cô gái nhỏ chưa từng bị dọa, nhân loại thật quá yếu ớt."
Hạnh Mính mẫn cảm nhận ra một hàm nghĩa khác trong câu nói vừa rồi.
"Anh cũng là, yêu quái sao?"
Đôi mắt Hồ Anh Tài nhíu lại, cả người dựa vào chỗ ngoặt cầu thang, đứng từ trên cao quan sát cô. Sơ mi trắng được sơ vin cẩn thận trong quần ống rộng màu đen, phác hoạ vòng eo gầy tinh tế. Tuy có hơi giống thụ nhưng thật ra khí chất tỏa ra từ người anh ta giống như một phần tử tri thức, giống như bất kỳ lúc nào anh ta cũng có thể mở miệng nói ra một câu tiếng Anh.
"Vậy không bằng cô bé thử đoán xem, tôi là loài yêu gì?"
Hạnh Mính cảm thấy may mắn, còn may cô vẫn có thể nghe hiểu lời nói của anh ta: "Hồ yêu?"
"Khá thông minh đấy nhỉ."
Nguyên Tuấn Sách đi lên lầu, bắt lấy cánh tay cô, toan kéo đi, Hạnh Mính đau đến rớt nước mắt: "Đau đau! Bả vai mình đang bị thương đó!"
Anh cũng không vì nghe thấy vậy mà dịu dàng hơn, Hạnh Mính vịn lan can, lảo đảo bò lên.
"Hôm nay là chủ nhật, cậu có thể ngủ thêm một chút."
Hạnh Mính che vai phải vừa bị kéo đau, hai mắt đẫm lệ: "Cậu không biết trong cuộc sống của nhân loại có một thứ gọi là "Bữa sáng" sao?"
Hồ Anh Tài cười ngả cười nghiêng, Nguyên Tuấn Sách nhìn anh ta một cái, anh ta mới vội nín cười.
"Xin lỗi bạn học Hạnh, là do sơ sót tôi, tới nhà ăn đi."
Hạnh Mính cảm thấy cái tên hồ yêu này rất khó hiểu, khó nhìn thấu .
Cô đi xuống lầu, bị phong cách trang hoàng trước mặt làm cho chấn động, bài trí trong phòng rất cổ xưa, đồ vật khá nhiều nhưng không hề lộn xộn, ngược lại có loại mỹ cảm lộn xộn rất riêng. Đại đa số đồ vật đều chỉ là vật trang trí, không có gì tác dụng thực tế, thậm chí trong một góc còn bày trí một chiếc xe đạp.
Cô nhìn lò sưởi âm tường hình đầu lâu khủng bố trong phòng khách, tránh còn không kịp, vội vàng vòng vào nhà ăn.

⬅ Trước Tiếp ➡