⬅ Trước Tiếp ➡
Cử động thô bạo khiến vết thương trên bả vai càng chảy nhiều máu hơn, cô vẫn không chịu khuất phục trước tử vong, gương mặt vì thiếu ô xi đã biến thành màu tái nhợt, há mồm phun bong bóng, đôi tay cầu cứu không ngừng quơ loạn xạ trong không trung, ngón tay nhỏ gầy xinh đẹp hồng hào, dòng máu ấm áp vẫn đang vận chuyển trong đó. Dáng vẻ cô gian nan chờ chết, mỗi một phút một giây đều được Nguyên Tuấn Sách nhìn thấy hết.
Nụ cười trên mặt ngày càng sâu, cảm giác thù hận được bình ổn, cái cảm xúc tên là ghen ghét vừa rồi cũng dần biến mất theo hành động trả thù của anh.
Nhưng vì sao cái cảm giác khó chịu này vẫn cứ tồn tại?
Ai có thể cho anh một đáp án.
Hạnh Mính thống khổ khò khè phun bong bóng trong nước: "Ưm --"
Tiếng gió gào thét từ ngoài cửa sổ cuốn theo vô số bụi đất, đảo qua đống lá rụng vàng khô trên mặt đất.
Bỗng nhiên, cuồng phong gào thét, cát bay đá chuyển, trong nháy mắt, một cơn gió mang theo cảm giác rét lạnh như bao trùm cả trời đất. Bầu trời vừa rồi còn trong xanh không mây, giờ đã chuyển sang sầm xì toàn mây đen, sắc trời trong nháy mắt biến thành màu u ám.
Nguyên Tuấn Sách quay đầu lại, thấy ngọn gió lạ vọt vào từ ngoài cửa sổ, thổi bay phần tóc đen trên trán anh, mày kiếm nhíu chặt.
Những tấm linh phù đang vây quanh bên cạnh anh bắt đầu mạnh mẽ run rẩy, anh nắm chặt gương bát quái trong lòng bàn tay, cố gắng khống chế nó. Lại không ngờ đĩa quay điên cuồng chuyển động, không chịu khống chế, bắt đầu xoay tròn. Nguyên Tuấn Sách buông tay, gương bát quái không còn bị không chế, bay lên, trong không khí dần hình thành một một trận gió xoáy nước.
Linh phù cọ qua bên người anh, cũng không chịu khống chế nữa, bay nhanh ra ngoài cửa sổ, ngay sau đó lại lập tức hóa thành kiếm đánh về phía anh. Trong đôi mắt đen phản chiếu ảnh ngược của những tấm linh phù đang toả ra ánh sáng vàng, một lá bùa đều có mục tiêu rõ ràng, chúng muốn đâm vào đôi mắt anh!
Nguyên Tuấn Sách biến mất tại chỗ.
Viên cầu nước đang trôi nổi đột nhiên mất đi sức mạnh trợ giúp, chịu tác động của trọng lực ào ào rơi mặt đất. Được cứu trợ, Hạnh Mính vừa thoát khỏi cảnh ngạt thở, vội vàng há mồm to hô hấp, quỳ rạp trên mặt đất kịch liệt ho khan, bả vai run run vẫn truyền tới cơn đau nhói, trên mặt không rõ là nước hay nước mắt.
Trên mái nhà loáng thoáng hiện ra một bóng người, người đó nhìn về phía không trung, thấy trận bát quái cực kỳ lớn đột nhiên xuất hiện, trắng đen rõ ràng lại đan xen với nhau liên tục chuyển động, tạo thành xoáy nước, chúng cuốn lên mây đen, đảo loạn không gian, khiến bụi đất bay đầy trời, lá cây tán loạn.
Các tòa cao ốc building xung quanh ở trong khu vực xoáy nước giống như có thể lập tức bị hút vào.
Nguyên Tuấn Sách rũ mắt, đáy mắt đen nhánh, không có chút ánh sáng, không ngờ lực lượng trong tay anh cũng bị ảnh hưởng, anh không vui nhìn chằm chằm đang trận bát quái đang xoay tròn, thấp giọng mắng: "Lão đông tây."
Trên bầu trời, chỗ trung tâm trận bát quái dần hình thành một cơn gió lốc, mây đen phủ kín chân trời, chớp điện lập loè, sấm sét ầm ầm ầm, một tia chớp đột nhiên nện xuống mặt đất.

⬅ Trước Tiếp ➡