Tùng Nhai tung ra gương bát quái trong cổ tay áo, nhưng anh ấy chưa kịp phát động sức mạnh của nó. Một con hồ ly đột nhiên bắn ra từ ngọn cây, trên đỉnh đầu còn có vài cái lá cây làm ngụy trang. Trong miệng nó ngậm năm tấm linh phù, da lông có màu nâu, một thân sáng bóng, móng vuốt sắc bén duỗi dài, đánh thẳng về phía Tùng Nhai!
Tùng Nhai khiếp sợ: "Sao lại có thể.."
Một khi linh phù đã hoá thành kiếm, sẽ nhắm thẳng vào người yêu quái, yêu quái tuyệt đối không có khả năng thoát khỏi!
Ngọn yêu hỏa vẫn liên tục không ngừng tấn công từ phía sau lưng. Phần lưng và tứ chi giống như bị một chưởng đánh nát, Tùng Nhai che bụng, có cảm giác hít thở không thông, thân hình cao lớn ngã từ giữa không trung xuống.
Con hồ ly kia nhân lúc Tùng Nhai bị thương suy yếu mà muốn lấy mạng anh ấy. Tùng Nhai bắt lấy một cành cây, huy quyền đánh lại. Lại không ngờ, móng vuốt sắc bén của nó túm được cánh tay phải của Tùng Nhai, cào thật mạnh xuống!
Cánh tay xuất hiện ba vết máu. Roẹt một tiếng, móng vuốt gần như đã cắm sâu vào tận cốt tủy của anh ấy, máu đen vẩn đục chảy xuống theo miệng vết thương. Con hồ ly giống như thuốc cao bôi trên da chó, cực kỳ dính người, vung vẩy thể nào thì nó vẫn bám chắc cánh tay anh ấy không bỏ. Làn da của Tùng Nhai đã bị nó cào ra mấy vết máu sâu không thấy đáy.
Tùng Nhai dùng toàn lực, hất còn hồ ly trên cánh tay xuống. Cả người anh ấy đang lơ lửng giữa không trung, treo trên ngọn cây dương xỉ cao 3 mét, cánh tay trái dùng sức bám trụ thân cây. Đang lúc Tùng Nhai nhướng người leo lên, một ngọn lửa nóng bỏng lại lan tràn trên cổ anh ấy.
Chờ anh ấy nghĩ ra cách đối phó với ngọn yêu hỏa kia thì đã chậm. Phần cổ đau đớn muốn chết, cảm giác như bị bỏng, Tùng Nhai buông lỏng cánh tay, rơi khỏi ngọn cây dương xỉ.
Hồ ly đã tránh trước một bước, giờ nó đang đứng vững trên ngọn cây, biến thành hình người.
Dưới tàng cây, Nguyên Tuấn Sách túm lấy tóc của Tùng Nhai, không hề tốn chút sức lực nào đã có thể nhấc cả người Tùng Nhai lên.
Gương mặt anh vẫn lạnh nhạt như cũ, bóp chặt cổ anh, móng tay dần dần mọc dài ra, biến thành màu đen. Cặp vào da thịt, dọc theo đường cong cơ thể, xé rách làn da người trước mặt. Phần da trên gáy của Tùng Nhai trực tiếp bị xé xuống, cả da lẫn thịt bị xé mất một khối to hình quạt. Làn da bị xé xuống thẫm đẫm máu, huyết da!
"A a a a!"
Những con chim đậu xung quanh chứng kiến cảnh tượng kinh dị này đột nhiên bị một tiếng hét kinh ngạc thất thanh dọa sợ, trực tiếp vươn người ba đi chỗ khác.
Cổ tay áo của đạo bào khá to rộng, cánh tay trái lộ ra đồ đằng to đến khoa trương. Từng đường nét được xăm cẩn thận, phủ kín một màu đen, vô s hình thù ký hiệu kỳ quái được xăm lổn ngổn từ cánh tay trái của Tùng Nhai mãi cho đến toàn thân.
Móng tay dài của Nguyên Tuấn Sách nhéo lên khối huyết da kia, ngó trái ngó phải. Tuy rằng, trên phần da này cũng có vài ký hiệu, nhưng cái này không ảnh hưởng đến việc anh sử dụng chúng.