⬅ Trước Tiếp ➡
Di động bị văng ra xa, rơi trên đống lá cây, ánh đèn mỏng manh từ đèn pin lóe lên, chung quanh là một màu đen nhánh, Hạnh Mính đau đến mức đầu đầy mồ hôi, chỉ còn lại một ý nghĩa duy nhất đó là nhất định phải nhanh chóng bò dậy chạy trốn.
Hạnh Mính uốn gối quỳ dậy, lấy ra linh phù từ trong túi. Còn chưa kịp cắn nó trong miệng, một thứ không biết tên bay vọt qua khóe miệng cô, linh phù trong tay trong nháy mắt bị đốt thành tro tàn, Hạnh Mính che khóe miệng bị thương, hoảng sợ bò ra sau.
Nhìn ra cô có ý định trốn phía sau cây, Nguyên Tuấn Sách mỉm cười, nhấc chân dẫm trên không, tức thì chuyển dời đến một thân cây sau lưng cô, cả người thoáng hiện trên ngọn cây.
Bàn tay hạ xuống, nắm chặt lại, một đoàn yêu hoả u lệ hiện ra, lại một lần nữa bay về phía cô. Đáy mắt lạnh nhạt loé lên tia sáng, gần như một loại cảm xúc cố chấp.
Cô nhất định phải chết! Sau khi cô chết, cánh tay và cổ của cô sẽ trở thành chiến lợi phẩm của anh. Mỗi ngày anh đều có thể mặc sức hưởng thụ khoái cảm dục vọng, bất kỳ lúc nào, tại bất cứ nơi nào, có thể dùng chúng để vuốt ve dương vật, miễn cho nó căng cứng đến nổ mạnh.
Chỉ cần nghĩ như vậy, thứ đó lại muốn cứng!
Phần lưng lại bị đập trúng, vị trí vết thương chính xác chồng lên nhau, Hạnh Mính bị đẩy văng về phía trước mấy mét. Cô nắm chặt bùn đất và cỏ dại trong lòng bàn tay, cơn đau nhức do cú tập kích phần lưng vừa rồi truyền thẳng đến trái tim. Cô cảm thấy hình như trong một cái chớp mắt vừa rồi, não bộ, trái tim và hô hấp như ngừng lại, có một dây leo đang dùng sức quấn quanh trái tim cô, chặt đến mức như muốn khiến nó nổ tung.
Gương mặt Hạnh Mính tái nhợt, đôi môi không ngừng run rẩy, mồ hôi từ thái dương chảy xuống cằm. Dục vọng cầu sinh mạnh mẽ ép cô vươn tay bò về phía trước, bám vào mặt đất, run rẩy đi tiếp.
Cô không muốn chết tại đây, không muốn chịu đựng cái chết đau đớn như thế này.
Cứu cô, cứu cô, có ai đó, mau tới cứu cô, ai cũng được, làm ơn hãy cứu cô!
"Ô.. Ô!" Dạ dày nôn nao như sông cuộn biển gầm, một búng máu đen mạnh mẽ phun ra từ trong miệng, ngũ tạng lục phủ trong cơ thể dường như đã bị dập nát.
Nước miếng không khống chế được mà nhỏ xuống, kéo thành sợi tơ, Hạnh Mính hít thở không thông, đôi môi khẽ hé mở, hai mắt vì thiếu oxy đã đỏ bừng, xung huyết.
Nguyên Tuấn Sách cong môi, gương mặt xinh đẹp yêu dã.
Chỉ còn thiếu một kích cuối cùng.
Anh cũng phải thừa nhận một điều, Hạnh Mính là con mồi mà anh để tồn tại lâu nhất. Cảm giác ở bên cô thật sự rất thú vị, nhưng loại cảm xúc thú vị này không quá quan trọng với anh, hơn nữa hình như anh còn nảy sinh tình cảm quái dị với cô, những thứ đó sẽ quấy rầy kế hoạch của anh.
Nên tự tay chấm dứt hết thảy, lúc này anh đã vô cùng gấp gáp, không chờ nổi muốn chém đứt tay và cổ cô!
Một đoàn lam hoả lại bị n về hướng cô, nhưng lần này, ngọn lửa xanh đó "Đằng" một tiếng, nổ mạnh giữa không trung!

⬅ Trước Tiếp ➡