⬅ Trước Tiếp ➡
Nơi này tổng cộng có chỗ ngồi của năm vị giáo viên, hai người trong số đó đã đi ăn cơm, chỉ còn lại hai vị giáo viên đang ngồi tại chỗ chữa bài thi, nhìn thấy anh tiến vào, tất cả đều dừng bút.
"Tới lớp học đã nửa tháng rồi, em có cảm thấy không quen ở điểm nào không?" Diêm Bằng ngồi trên ghế dựa, ngửa đầu nhìn anh, trong tay ông còn cầm bình giữ ấm, đang vặn nắp bình.
"Không có." Anh mỉm cười như thường, đôi tay chắp sau người.
"Thầy cũng cảm thấy vậy. Bình thường thấy em cũng khá hòa đồng với các học sinh trong lớp, đặc biệt là Hạnh Mính. Bình thường thầy vẫn hay thấy em ấy nói chuyện với em." Nói xong, nét vui mừng lộ rõ trên gương mặt thầy Diêm, giống như ông vô cùng tự hào với người học sinh đó.
"Tính cách của con bé Hạnh Mính này, ai cũng có thể chơi cùng. Nhưng em cũng có thể thử giao lưu với các bạn học khác một chút. Tuần sau lớp chúng ta sẽ chuyển chỗ ngồi, em muốn ngồi phía trước hay ngồi phía sau?"
Anh rũ mắt suy nghĩ trong chốc lát, tầm mắt không đặt trên người thầy giáo.
Thật lâu sau mới nói.
"Muốn ngồi cùng Hạnh Mính."
"Khụ khụ!" Thầy Diêm sặc nước, phun một ngụm nước ra, chẳng may phun trúng quần. Ông nhanh chóng lùi ghế về phía sau, rút khăn giấy trên bàn làm việc, chật vật chà lau.
Trong văn phòng truyền đến tiếng cười.
"Bạn học Nguyên mới đến nửa tháng, đã nhất kiến chung tình với một người sao?" Một giáo viên nữ hỏi.
Chuyện tình yêu của thiếu nam thiếu nữ, các giáo viên trong văn phòng bọn họ cũng thường tụ tập đàm luận với nhau. Không phải là giáo viên muốn cưỡng chế ngăn cản tình yêu học trò, mà mỗi một người giáo viên đều chỉ hi vọng giúp học sinh của mình nhận ra, thứ tình yêu say đắm của bọn chúng lúc này, chẳng qua chỉ là xuân tâm ngây thơ, phù dung sớm nở tối tàn.
"Em cảm thấy bạn học Hạnh rất thú vị, bạn ấy có thể dạy em rất nhiều thứ mà sách giáo khoa và nhà trường không dạy."
Thầy Diêm thanh thanh giọng nói: "Ví dụ như?"
"Bó xương."
"Hả?"
Nguyên Tuấn Sách không giống những đứa trẻ cùng tầm tuổi, anh quá mức trầm ổn, biểu hiện luôn bình tĩnh đến có chút khiếp người. Nhưng đứa trẻ này cũng thật sự rất thuần khiết, sự vô tri ngây thơ toát ra từ trong xương cốt, làm người khác không đành lòng nhuốm mực. Giống như dung mạo của anh, bông tuyết liên trên núi cao, chỉ có thể đứng từ xa nhìn xem mà không thể lại gần dâm loạn.
Diêm Bằng đóng chặt nắp bình giữ ấm, quay đầu lại nhìn hai người giáo viên khác trong phòng: "Mọi người cảm thấy, đứa nhỏ này có điểm nào không thích hợp không?"
"Người không thích hợp vốn rất nhiều, chúng ta làm giáo viên, không nên so đo như vậy. Trừ phi phát hiện một vài vấn đề lớn, bằng không cứ tiếp tục suy diễn sâu xa, ngược lại sẽ tạo ra thành kiến với một học sinh."
Diêm Bằng thở dài: "Cô nói đúng, nhưng thằng bé có lẽ là đứa học sinh đặc biệt nhất mà tôi từng dạy dỗ trong cuộc đời nhà giáo."
Nói trắng ra, Nguyên Tuấn Sách có khuyết tật về mặt nhân cách.
Đi ra khỏi văn phòng, trên đường về phòng học, Nguyên Tuấn Sách phải đi ngang qua một ban công hành lang lộ thiên.
Đang giữa trưa, ánh mặt trời gay gắt, chiếu lên trụ hình thoi phía trên, chiết xạ vào khoảng sân ban công. Mặt đất có nhiều bóng râm kéo dài.

⬅ Trước Tiếp ➡