⬅ Trước Tiếp ➡
Lúc này cả người cô giống như con cua bị luộc chín, cơ thể từ trên xuống dưới đều hồng rực, không còn một phần da nào có màu trắng. Tay chân thừa thãi không biết đặt đi đâu, rúc cổ lại.
"Có lẽ không thể? Cậu không học môn sinh học ở cấp hai à? Thứ đồ chơi này ấy, nhìn những thứ khác cũng có thể cứng.."
"Vậy rốt cuộc phải làm cách nào mới có thể khiến cho nó không cứng!"
"Ừm, cậu vuốt nó đi, hoặc là cắm, cắm vào ấy." Hạnh Mính làm một cái thủ thế, một tay tạo dấu OK, một ngón tay khác xuyên qua vòng tròn chữ O.
"Cắm vào chỗ nào?" Anh giống như một học sinh ham học vô cùng khao khát tri thức, nghiêm túc hỏi "Giáo viên" trước mặt.
Hạnh Mính sắp xấu hổ chết mất, vội đẩy anh ra, nhưng với sức lực của cô căn bản không đẩy nổi. Nguyên Tuấn Sách tăng thêm lực, ấn mạnh phần bả vai, cảm giác đau đớn càng rõ ràng hơn: "Cắm vào chỗ nào!"
"Chính là phía dưới, nơi đó, gọi là tiểu, tiểu huyệt."
Lần đầu tiên nói rq loại từ này, Hạnh Mính cảm thấy miệng mình đã không còn là của mình nữa rồi.
Nguyên Tuấn Sách theo cô lời nói, cũng nhìn xuống xem: "Tiểu huyệt là chỗ nào? Bạn học Hạnh cũng có sao?"
"Đồ biến thái, cậu đang đùa mình đấy hả! Muốn giải quyết thì tự đi vuốt, cậu cò không buông mình ra, mình sẽ mách giáo viên!"
"Cách vuốt như thế nào? Nói cho tôi."
"Đồ, đồ điên!" Hạnh Mính hỏng mất: "Tự cậu dùng tay cầm lấy thứ đó, vuốt ve lên xuống không phải được rồi sao? Loại chuyện này còn cần mình dạy cậu? Cậu là con trai mà không biết sao?"
Nguyên Tuấn Sách hoàn toàn làm lơ những giọt nước mắt của cô, Hạnh Mính gấp đến độ dậm chân, cổ tay cô bị Nguyên Tuấn Sách bắt được, người đó không thèm phân trần đã trực tiếp kéo tay cô ấn vào chỗ cứng bang bang kia.
"Vuốt giúp tôi!" Hô hấp của Nguyên Tuấn Sách càng lúc càng thô nặng, giọng điệu không cho phép phản bác, càng dùng lực ấn cổ tay cô sát vào chỗ đó.
Đây là lần đầu tiên tay Hạnh Mính chạm vào thứ đồ biểu tượng cho sự nam tính này. Nó không giống như trong tưởng tượng, kích thước lớn đến kinh người, giống như một khối sắt hình trụ được nung nóng. Dương vật hình trụ cứng rắn đứng thẳng, đựng lều trại, dù đã cách qua hai tầng vải mỏng manh, tay cô vẫn có thể cảm nhận được rõ ràng hình dáng hoa văn của thứ đó.
Thật đáng sợ..
Nếu để thứ này cắm vào trong thân thể sẽ chết mất.
Trong những bộ phim mà cô từng xem qua, chưa có thứ nào to như thứ này, hay là nói, thật ra đây mới đúng là kích cỡ của đàn ông bình thường?
"Thật khó chịu." Nguyên Tuấn Sách cúi đầu hừ hừ, bàn tay tiếp tục điều khiển tay cô đè lên bên trên, cọ xát hai cái, dục vọng không những không giảm mà còn tăng thêm: "Bạn học Hạnh, giúp tôi."
Hình như Nguyên Tuấn Sách thật sự không biết nên làm gì, làm như thế nào. Anh sốt ruột đến mức trên trán đã toát ra một tầng mồ hôi. Anh nhắm chặt hai mắt, so với ánh nhìn đáng sợ khi mở mắt nhìn chằm chằm người khác, dáng vẻ động tình này đáng yêu hơn nhiều, giống như nam kĩ lần đầu tiên khai bao, ngượng ngùng, xấu hổ.
Hạnh Mính nhịn hết những nước mắt sắp rơi lại.
"Chỉ, chỉ một lần thôi đấy, lần sau cậu tự đi mà vuốt."

⬅ Trước Tiếp ➡