Hạnh Mính hỏi anh học những thứ này ở nơi nào, anh nghiêm túc ngẩng đầu nói: "Học trong sách."
Động tác của anh càng ngày càng thành thạo, tới cuối cùng, anh thậm chí còn có thể dùng yêu lực khống chế gió, một cái treo ở giữa không trung để gió bện, một cái bện trong tay.
Hạnh Mính cảm thấy hứng thú với yêu lực của Nguyên Tuấn Sách, vì thế anh cũng học không ít thứ loài người gọi là "Ma thuật", biến ra đồ vật từ trong không trung, điều khiển lá rụng và đống đất, biến hóa thành các loại hình dạng để làm trò vui cho cô.
Toàn bộ thời gian mang thai quả thực rát thoải mái, mỗi khi Hạnh Mính đau bụng, Nguyên Tuấn Sách sẽ đặt tay lên bụng cô nhẹ nhàng vuốt ve, truyền yêu lực ấm áp tới, cơn khó chịu cũng theo đó mà bay biến. Chỉ có duy nhất một chuyện không giống bình thường, bụng của cô càng ngày càng lớn, cái này không giống như trạng thái của những người mang thai bình thường, nhưng hai người thậm chí còn không đi bệnh viện kiểm tra.
Đứa trẻ được sinh ra vào một ngày mùa hè, lúc đang ở trong phòng ngủ trong nhà, Hạnh Mính đau đến khóc nức nở mãi không thôi, cô thật sự không chịu nổi, muốn thuyết phục Nguyên Tuấn Sách đưa mẹ con bọn họ đến bệnh viện.
Nguyên Tuấn Sách giữ chặt tay Hạnh Mính, lau mồ hôi trên đầu, nói với cô: "Ngủ một giấc là tốt rồi, anh đã nói với Hạnh Mính, anh sẽ không để Hạnh Mính chịu thương tổn nữa."
Nguyên Tuấn Sách bắt tay đặt lên trên bụng cô, từng cơn đau dần hòa hoãn lại, một cơn buồn ngủ đột nhiên đánh úp lại, Hạnh Mính cảm thấy có chút bất an, còn không chờ cô nghĩ nhiều, đã nặng nề lâm vào trạng thái hôn mê.
Chờ đến khi cô tỉnh lại một lần nữa, Nguyên Tuấn Sách vẫn như cũ canh bên người cô, trong phòng tràn đầy mùi máu tanh, cái bụng của cô đã bằng phẳng trở lại, bên cạnh là cái giường em bé do Nguyên Tuấn Sách tự tay làm, trong đó hình như có người.
Cô động đậy khiến Nguyên Tuấn Sách nằm đang chợp mắt bên cạnh cũng tỉnh giấc, trong mắt anh tràn đầy vẻ mỏi mệt buồn ngủ, anh hôn lên gương mặt Hạnh Mính, trên tay anh vẫn còn vết máu chưa rửa sạch.
"Hạnh Mính vất vả rồi." Mặt Nguyên Tuấn Sách lại dán lên mặt cô, làn da lạnh lẽo cọ lên da thịt ấm áp của cô, nhắm mắt cười nói: "Không biết thân thể nho nhỏ của Hạnh Mính làm thế nào chứa được hai đứa nhỏ."
Hạnh Mính lập tức kinh ngạc, lại nhìn lại bóng người bên trong giường em bé: "Là bé gái hay bé trai?"
"Bé gái, còn có bé trai."
Bừng tỉnh trở lại, Hạnh Mính nở nụ cười, chống lên trán anh, hai người cầm tay nhau, mười ngón tay xuyên qua, gắt gao nắm chặt.
"Nguyên Tuấn Sách, sao trên đầu anh lại có tóc bạc?"
"Hạnh Mính không thích sao?"
"Thích, chỉ là cảm thấy anh cũng già rồi."
"Anh đã sống ngàn năm, dựa theo cách nói của nhân loại, đích thực là đã già."
"Nhưng dáng vẻ của anh từ trước đến nay đều không thay đổi, càng không già đi."
"Vậy sau này, anh cùng Hạnh Mính, cùng nhau già đi nhé."
______________________
Ngọt xỉu!
Đây đúng là không mong thành tiên chỉ mong bạc đầu giai lão nè.
Chung quanh toàn là máu, trước đến giờ Nguyên Tuấn Sách chưa từng thấy nhiều máu như vậy.