Hạnh Mính bị đưa tới căn biệt thự của Nguyên Tuấn Sách, cô hỏi: "Hồ Anh Tài rất thích Lộ Điệp sao?"
Nguyên Tuấn Sách đã biết như thế nào là "Thích", khẳng định gật đầu: "Anh ấy rất thích cô ta."
"Vậy thì thật đáng tiếc, chủng tộc khác nhau không thể sinh sôi nẩy nở."
"Biến thành nhân loại là có thể."
"Nhưng anh ta nói, Lộ Điệp đã không thể biến thành người." Hạnh Mính không cảm thấy Lộ Điệp vĩnh viễn trong hình dạng mèo thì có gì không tốt, chỉ là cô ấy không muốn lấy hình thái mèo con tới gặp cô.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, chỉ sợ Hồ Anh Tài mới là người muốn Lộ Điệp biến thành nhân loại nhất.
Nguyên Tuấn Sách ôm eo cô, lòng bàn tay lạnh băng vuốt ve bụng nhỏ còn chưa nhô lên của cô, đầu tóc mềm mại dán lên hõm cổ cô, làm nũng cọ lên da cô.
Anh mở miệng, ngữ khí cầu xin: "Hạnh Mính đêm nay không cần trở về nhé, anh sẽ không để Hạnh Mính đi."
Từ khoảnh khắc Hạnh Mính bị Nguyên Tuấn Sách mang về căn biệt thự này, cô đã không hi vọng gì tới chuyện Nguyên Tuấn Sách còn có thể chủ động thả cô trở về.
"Anh nghe thấy lời nói của ba Hạnh Mính. Anh cũng không biết nên làm sao bây giờ, nếu Hạnh Mính vô nghĩa phản cố (1) muốn rời khỏi anh, giết chết đứa nhỏ của anh, anh cũng sẽ ăn tươi nuốt sống Hạnh Mính."
Vô nghĩa phản cố: 义无反顾 - yì wú fǎn gù (đại loại là vì chính nghĩa, đạo nghĩa, ko do dự, ko quay đầu nhìn lại
"Anh có thể đừng dùng cái ngữ khí đáng sợ như vậy nói chuyện với em không.." Hạnh Mính đẩy đầu anh: "Còn có, làm sao anh nghe được cuộc nói chuyện ấy."
Nguyên Tuấn Sách càng dúi đầu lại chặt hơn, anh dùng thân thể khổng lồ của mình, chế phục trụ Hạnh Mính, áp cô nằm xuống ghế sô pha, một tay vẫn nhớ bảo vệ dưới người cô, giống như con chó lớn dụi dụi lên cổ cô.
"Anh vẫn luôn ngồi trên cái cây bên cạnh nhà Hạnh Mính. Mỗi thời mỗi khắc, đều đang nhìn Hạnh Mính."
Cô thở không nổi, đẩy đầu anh, nghiến răng nghiến lợi mà mắng: "Kẻ điên."
Nguyên Tuấn Sách ngược lại càng dùng sức, chính là không cho đẩy ra chút nào, không chỉ có như vậy, anh còn được một tấc lại muốn tiến một thước, liếm lên mặt cô.
"Bởi vì ngoại trừ Hạnh Mính, anh không tìm thấy ý nghĩa của cuộc sống này."
Cho dù lấy thân phận là yêu ma, hay là thần linh, thậm chí là sinh vật không phải người sống vốn không nên xuất hiện trên thế giới này. Chỉ khi Nguyên Tuấn Sách cảm thấy bản thân được giao cho ý nghĩa tồn tại, anh mới có thể muốn quý trọng thế giới này, mà không phải là phá hủy chúng.
Với anh mà nói, Hạnh Mính mới chính ý nghĩa đó, cô sẽ trở thành thần linh khống chế anh.
"Bụng của Hạnh Mính, thật lớn."
Nguyên Tuấn Sách nâng hai chân Hạnh Mính lên, đặt trên bả vai, anh áp lực thở dốc nói, đôi mắt Hạnh Mính đỏ bừng, nước mắt vô cớ rơi xuống, cô cắn môi, nhắm mắt lại.
Nguyên Tuấn Sách cúi đầu hôn lên cái bụng căng tròn, bụng to khiến làn da xung quanh bị căng ra hết cỡ, bên mặt còn có thể nhìn thấy một ít mạch máu màu xanh, nhìn như muốn vỡ ra.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở