Cô dùng sức rút bàn tay ra, cốc sữa bò sánh ra, vương vãi đầy đất. "Cốp" một tiếng, Hạnh Mính đặt mạnh cái ly lên bàn: "Sao anh biết là em không thích! Vậy anh có biết, em cũng không thích chuyện có đứa bé vào thời điểm này không? Anh có biết em muốn tham gia thi đấu không!"
"Chỉ cần là chuyện không hợp với tâm ý của anh, chuyện khiến anh không thích, có phải cho dù em có thích hay không, anh đều sẽ không thay đổi!"
"Đúng vậy." Nguyên Tuấn Sách thẳng thắn nói.
Hạnh Mính đạp anh một cái: "Cút ngay!" Nói xong liền chạy vào phòng ngủ.
Nguyên Tuấn Sách nhìn bóng lưng cô, cũng không sử dụng yêu lực kéo cô trở về, chỉ lặng lẽ nói: "Hạnh Mính cũng nên trả một cái giá, không phải sao?"
"Em có thể lợi dụng anh để siêu độ cho đám hồn phách, anh cũng có thể lợi dụng Hạnh Mính để thỏa mãn dục vọng của mình. Quy tắc của nhân loại, anh nghĩ anh đã học rất rõ ràng, đôi bên lợi dụng lẫn nhau, Hạnh Mính không nên tức giận với anh."
Hạnh Mính cầm tay nắm cửa, chỉ để lại một câu: "Cái tốt không học, chuyện liên quan đến lợi ích của chính mình thì lại học rõ nhanh."
"Hạnh Mính cũng là người ích kỷ, cho nên, đừng không cần đứa nhỏ của anh, đó là chuyện duy nhất mà anh có thể.."
Cô dùng sức đóng cửa, Nguyên Tuấn Sách hữu khí vô lực rũ mắt: "Là thứ duy nhất anh có thể vĩnh viễn lưu lại trong cơ thể Hạnh Mính."
Sau này, ngay cả tử cung của cô cũng sẽ nhớ kỹ, nơi đó đã từ phình ra để dưỡng dục dòng máu của anh.
Sau khi tốt nghiệp, Hạnh Mính trở về nhà, ba Hạnh đeo cặp kính ngồi trên sô pha, ông vừa lật sách, vừa hỏi: "Về nhà nhiều ngày như vậy, sao không thấy bạn trai con tới tìm con? Mà con nữa, sao cả ngày cứ ru rú trong nhà không ra ngoài hít thở."
Hạnh Mính nghi hoặc ừm một tiếng, ba Hạnh ngẩng đầu, chỉ chỉ cô: "Đừng có nghĩ lừa được ba, tuy rằng ba đã về hưu, nhưng trong trường học vẫn quen biết rất nhiều thầy cô. Bọn họ đều nói cho ba, bốn năm mỗi ngày con đều ở bên một nam sinh, ba đều biết hết đó."
Người mà ba Hạnh nói khẳng định là Nguyên Tuấn Sách. Nhưng gần đây Hạnh Mính đang đơn phương chiến tranh lạnh với anh. Huống hồ Hạnh Mính từng suy xét, nếu nói chuyện cô vừa mới tốt nghiệp đại học đã mang thai cho ba mẹ nghe, phỏng chừng cô sẽ bị trục xuất khỏi gia môn.
"Ba, con không biết là ba lại bát quái như vậy đấy. Có phải ba cũng giống như những người khác, vừa tốt nghiệp đã muốn giục kết hôn?"
Ba Hạnh tức giận hừ một tiếng: "Ảnh chụp của cậu nam sinh kia ba đã nhìn qua rồi, thành tích học tập không tồi, chỉ là diện mạo quá mức xuất chúng, vừa nhìn đã cảm thấy không phải là người tốt. Ba không đồng ý con tiếp tục duy trì mối quan hệ với cậu ta, nếu con không thích cậu ta nữa, thì nhân lúc còn sớm, hai đứa chia tay luôn đi."
Hạnh Mính cười vui vẻ, không thể không nói, ánh mắt của ba cô đúng là lợi hại.