Nguyên Tuấn Sách uốn gối dùng chân dẫm lên tấm thảm dưới người, xoay người đè Hạnh Mính dưới thân, miệng vẫn không chịu chia lìa với cô. Quần của Hạnh Mính đã nhanh chóng bị tụt tới đầu gối, ngón tay anh cắm vào huyệt đạo, cậy mạnh dùng sức thọc vào bên trong, như muốn chọc thủng tiểu huyệt một năm không được cắm, chọc ra một cái lỗ để tiện nhét thứ đồ vật của anh vào.
"Ừm!" Hạnh Mính nóng nảy, cắn lên môi anh. Ngón tay của Nguyên Tuấn Sách càng dùng sức nhét vào, Hạnh Mính nhận thấy vậy vội vàng há miệng, chủ động xin tha, dùng đầu lưỡi liếm môi anh, ngoan ngoãn như chó nhỏ, mà Nguyên Tuấn Sách cũng rất hưởng thụ phương thức này.
Đầu ngón tay thon dài uốn lượn, xẹt qua cọ nhẹ bên cạnh miệng huyệt. Mỗi khi cơ thể Hạnh Mính run rẩy, anh luôn có thể tìm đúng vị trí, cào cào ngứa ngáy, khiến dâm thủy chảy thành ròng. Hạnh Mính bị ngứa đến khó chịu, khóc rầm rì trong miệng anh.
Nguyên Tuấn Sách mở mí mắt nặng nề, thấy một cảnh tượng anh chưa từng nhìn thấy. Hạnh Mính nhu nhược dụ hoặc, người con gái vẫn luôn kiêu ngạo không chịu thua, lại bị dục vọng ngứa ngáy và sự rụt rè tra tấn. Đôi mắt nai híp lại như vầng trăng, thanh lệ lại không cực kỳ quyến rũ, ngượng ngùng ngạo mạn trừng mắt nhìn anh.
Tình yêu vẫn đong đầy trong ánh mắt Nguyên Tuấn Sách, vừa dịu dàng lại mang theo một tia sùng bái.
Bị làn da nóng bỏng của Hạnh Mính lây dính nhiệt độ, khiến cả người Nguyên Tuấn Sách cũng trở lên khô nóng, một tia lý trí vừa mới được tìm về, trong nháy mắt đã bị bao phủ bởi biển tình.
"Ừm, a a!"
Đôi chân Hạnh Mính giống như rắn, gắt gao quấn quanh eo anh, thống khổ bóp chặt cánh tay anh. Dương vật căng trướng, khẽ mở âm huyệt khiến nước sốt lan tràn, mỗi chỗ trên cơ thể Nguyên Tuấn Sách đều nóng bỏng, máu trong người như đang sôi trào, xúi giục bản thân: Anh muốn cô, muốn có được cô!
Cơ thể Hạnh Mính đong đưa lên xuống trên tấm thảm mềm mại, lúc này cô đã không phân rõ, rốt cuộc khi dị vật kia xâm nhập, mang cho cô cảm giác đau đớn, hay là khoái cảm sáng khoái. Gân xanh dữ tợn quẩn quanh côn thịt, mỗi khi anh hung hăng cọ vào thịt non bên trong, cảm giác tê dại khiến cả hai người đều giật mình.
Làn da Nguyên Tuấn Sách trắng như tờ giấy, hai má anh ửng đỏ, có vẻ cực kỳ không bình thường. Như si như mê nhìn Hạnh Mính, mỗi một lần thao vào tận trong âm đạo, ánh mắt nhìn cô như chất chứa cảm xúc rất sâu sắc.
Hạnh Mính không chịu nổi ánh nhìn đó, đỏ mặt, liều chết cắn hàm răng, cũng từ bỏ việc xin tha.
"Đừng nhìn em, đừng nhìn em.. Ừm ha! Ha, chậm một chút."
Hai mắt Nguyên Tuấn Sách tràn ngập dục vọng, không kiêng nể gì mà bày ra một mặt quyến rũ nhất của bản thân, muốn xâm nhập vào trong thân thể cô, cùng cô hòa hợp thành một. Muốn cắn nuốt cô, muốn ăn cô sạch sẽ không nhả xuống, muốn đem cả người và linh hồn của cô nuốt hết vào trong bụng.
"Hu hu hu." Hạnh Mính rên rỉ khóc thút thít, che đôi mắt anh lại. Hai tay Nguyên Tuấn Sách chống hai bên sườn của cô, nâng một bàn tay, thô bạo kéo cánh tay Hạnh Mính ra, anh nhanh chóng luận động, thở hổn hển, hỏi Hạnh Mính.
"Hôm nay Hạnh Mính bắt được bao nhiêu hồn phách?"
"Năm.. Năm con."
"Được, vậy để anh bắn năm lần."
"Hu hu, anh.. người điên!"