Nơi này âm lãnh ẩm ướt, địa lao vào mùa đông càng ẩm ướt lạnh lẽo. Trên người Tùng Nhai chỉ có bộ đạo bào mỏng manh, cả người đã lạnh đến nỗi sắc mặt xanh trắng, da môi nứt toác, tóc dài bù xù loè xoè trên mí mắt.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Nhìn thấy Nguyên Tuấn Sách, Tùng Nhai ngồi thẳng dậy, dây xích trong không trung rầm rầm rung động, giọng nói của anh ta cũng vì lạnh mà không ngừng run rẩy: "Ngươi tới này, chắc chắn không có khả năng là để thả ta ra ngoài đi?"
Vừa dứt lời, khe lõm trên vách tường liền xuất hiện một ngọn lửa, địa lao rét lạnh tối tăm cuối cùng cũng có chút độ ấm và ánh sáng.
Đây là ấm áp mà Tùng Nhai chưa từng cảm nhận được trong suốt khoảng thời gian qua. Từng lỗ chân lông trên người anh ta đều được ngọn lửa này sưởi ấm đến thoải mái, dường như trong nháy mắt, anh ta hận không thể chôn đầu mình trong đống lửa, để cả cơ thể mình ấm áp hơn một tí.
Tùng Nhai sợ hãi nhìn Nguyên Tuấn Sách: "Không phải người đã bị cướp đi yêu lực rồi sao? Ngươi hẳn phải biến thành phàm nhân mới đúng! Sư phụ ta đã chết, ngươi lại có thể sử dụng hỏa, vậy ngài ấy --"
"Ông ta đã sớm chết rồi." Nguyên Tuấn Sách khoanh chân ngồi xuống, khom lưng quá lâu khiến anh không được tự nhiên, anh vặn vẹo cái cổ, dùng một loại ngữ khí không chút để ý mà nói.
"Vậy yêu lực của ngươi từ đâu mà tới!"
"Một kẻ hèn tự xưng là thần mà thôi, đương nhiên là ta đã giết nó để đổi lấy sức mạnh. A nói là hỏa, toàn bộ nguyên tố ngũ hành, ta đều đã vận dụng đến lô hỏa thuần thanh (1). Thế gian này, đã không còn có yêu ma nào có yêu lực mạnh hơn ta nữa rồi."
Lô hỏa thuần thanh: Cực kì thành thạo một việc gì đó.
Sắc mặt Tùng Nhai cứng đờ, vẻ chật vật trên mặt dần bị thay bằng sự không cam lòng, và pha thêm chút căm ghét.
"Vậy ngươi tìm ta có mục đích gì? Tu vi của ngươi đã đủ để xưng bá, ngươi còn giết chết tiên nhân. Thế gian này không phải là của ngươi sao! Một con lỗi yêu gà mờ như ta còn có giá trị lợi dụng gì với ngươi nữa."
"Ta tới nơi này, chỉ muốn hỏi ngươi một chuyện. Người làm cách nào tu luyện thành một con yêu sống tạm trong trăm năm? Nếu như ta nhớ không lầm, lúc trước ngươi chẳng qua cũng chỉ là một phàm nhân, mà hiện giờ ngươi đã sống được trăm năm."
"Ngươi không phải đã sớm biết rồi sao? Ta tẩu hỏa nhập ma, là lỗi yêu. Lần đầu tiên ngươi nhìn thấy ta không phải đã gọi ta bằng cái danh này sao."
Tùng Nhai ngẩng đầu, vẫn như cũ tự cho mình là siêu phàm, không thèm đặt Nguyên Tuấn Sách trong mắt.
"Năm đó, ta suất lĩnh một đám người tu đạo, chém tận giết tuyệt cả tộc hồ yêu, dùng tinh hồn của bọn chúng để tế luyện. Vốn tưởng sẽ trở thành tiên, không ngờ lại tẩu hỏa nhập ma, trở thành yêu quái. Ta vốn không hề định giấu giếm quá khứ này. Sao vậy? Những con hồ yêu đó không muốn nói cho ngươi? Còn cần ngươi tự mình tới thẩm vấn ta sao?"
Tùng Nhai nâng tay lên, dây xích rầm rung động, ống tay áo to rộng được vén lên, lộ ra làn da được các đồ đằng màu đen phủ kín.