Hạnh Mính chết lặng, gương mặt tái nhợt mất đi huyết sắc, mấy sợi tóc lòa xòa che khuất gương mặt, ánh mắt chẳng còn ánh sáng, trống rỗng nhìn chằm chằm phía trước.
Cô không nhìn Hồ Anh Tài, nhưng bản thân Hồ Anh Tài cũng không đành lòng quay đầu nhìn cô, không dám đối diện với cô.
____________________________________________
Hồ Anh Tài: Bản lĩnh đổi trắng thay đen của ta thật tuyệt!
Nguyên Tuấn Sách: Sống chết của kẻ khác liên quan gì đến ta? Chỉ cần vợ yêu mở lời, ngoan ngoãn phục tùng.
Hai ông tướng cứ ba hoa cho lắm có ngày truy thê hóa tá tràng nhà. Nam chính thì em không làm gì được rồi, nam phụ xảo trá mà muốn thoải mái sao? Nằm mơ!
Vô số hộp que thử thai rơi xuống trước mắt, Nguyên Tuấn Sách đảo ngược cái giỏ hàng, khiến toàn bộ những thứ đó rơi trên mặt đất.
Anh ngóng trông nhìn Hạnh Mính, trong ánh mắt là sự cố chấp không cho phép phản bác nói: "Từ hôm nay trở đi, tôi cho Hạnh Mính ba mươi ngày. Mỗi ngày chúng ta đều phải kiểm tra một lần."
Điều kiện mà Nguyên Tuấn Sách đưa ra cho Hạnh Mính là, chỉ cần trong vòng ba mươi ngày, cô ngoan ngoãn ở lại chỗ này, đến khi kết thúc, Lộ Điệp sẽ được cứu, mà cô cũng có cơ hội mang thai đứa bé của anh.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Ba mươi ngày này, mỗi một ngày đều sẽ trở thành ác mộng của Hạnh Mính.
Lúc vừa bắt đầu, hai người chỉ là làm tình đơn thuần. Nguyên Tuấn Sách vẫn làm theo ý mình, thao cô bất kể tâm tình, cho dù Hạnh Mính có đau đến bật khóc, hay là tức giận kháng cự, cào rách da trên cổ anh.
Như thể không thao cô đến đổ máu, Nguyên Tuấn Sách sẽ không bỏ qua. Anh còn xem rất nhiều sách hướng dẫn cách dễ thụ thai, sau khi kết thúc mỗi lần bắn tinh, anh đều sẽ lót một cái gối dưới eo Hạnh Mính, bắt cô duy trì một tư thế trong vòng năm giờ, không cho phép nhúc nhích.
Sau đó Nguyên Tuấn Sách sẽ mở chân cô ra để kiểm tra, dùng ngón tay thử thăm dò tinh dịch bên trong đang mắc ở chỗ nào, rồi mới bế cô lên, tinh dịch trắng đục đặc sệt sẽ trào ra từ hoa môi sưng như cái bánh màn thầu.
Thân thể Hạnh Mính mềm như vũng nước, ngã vào trong lòng ngực anh, tùy ý để anh chà đạp.
Nguyên Tuấn Sách sẽ đem ngón tay cắm vào, thọc vào rút ra, nghịch ngợm qua lại trong tiểu huyệt của cô. Ngón tay bắt chước động tác làm tình, anh nâng bả vai Hạnh Mính, cực kỳ giống như đang ôm một đứa trẻ con.
"Hạnh Mính, em có cảm giác được tinh dịch đang chảy vào bên trong không? Tôi đã bắn rất nhiều, Hạnh Mính nhất định sẽ mang thai đứa bé của tôi."
Hai ngón tay thon dài dính đầy bạch trọc, từ từ rút ra khỏi môi âm hộ, thứ dịch thể ướt át ngượng ngùng chảy thành dòng, thành vũng dưới đất.
Nguyên Tuấn Sách dùng ngón tay dính tinh dịch, tùy ý bôi lên trước ngực cô, chẳng bao lâu sau, bầu ngực oánh khiết bóng loáng đã loang lổ vệt nước lấp lánh
Vào buổi tối mỗi ngày, khi đến thời gian kiểm tra mang thai, Nguyên Tuấn Sách sẽ ôm cô ra khỏi tầng hầm, đi vào phòng vệ sinh, đặt Hạnh Mính lên trên bồn cầu.