"Chờ đến khi cậu ta tỉnh, muốn ra ngoài thì tự nhiên sẽ gõ cửa. Dù sao cũng là một người xa lạ, giữ người ta ở nhà thì cần phải cẩn thận một chút."
Hạnh Mính không dám giải thích, cô tính toán chờ đến khi Nguyên Tuấn Sách tỉnh lại, sẽ đi xin con hồ ly kia giúp đỡ, nhờ anh ta hỗ trợ, tiêu trừ ký ức của ba mẹ cô.
Trong lúc ngủ mơ, Hạnh Mính cảm giác có người đang cào cào trên mặt cô, đầu ngón tay lạnh băng, nhẹ phẩy quẹt qua, cảm giác quen thuộc. Đến khi mở mắt ra, nhìn thấy nụ cười khiến cô gặp ác mộng hàng đêm.
"Cổ Hạnh Mính, có mùi hương khiến tôi rất không thích, nhão dính dính, đây là cái gì?"
"Thuốc." Hạnh Mính khàn khàn lên tiếng.
Lúc này Nguyên Tuấn Sách đang nằm bên cạnh cô, nghiêng đầu, dù bận vẫn ung dung nhìn cô, trong mắt tràn ngập ánh nhìn không rõ, giống như tất cả mọi chuyện đều trong lòng bàn tay anh.
Một cánh cửa phòng bình thường, làm sao có thể nhốt được anh.
"Không cần bôi thuốc, dấu vết trên cổ em là do tôi véo, vì bức hồn phách trong cơ thể Hạnh Mính ra ngoài. Có một thứ không biết sống chết, bám vào trong người Hạnh Mính, tôi đã giết nó."
Nguyên Tuấn Sách nói xong, ý cười càng đậm: "Hạnh Mính có tin tưởng, tôi đã biến thành thần không?"
Không đợi cô phản ứng, Nguyên Tuấn Sách nâng tay lên, trong lòng bàn tay bỗng nhiên toát ra một ngọn lửa. Màu sắc của ngọn lửa này không giống với ngọn lửa yêu u lam lúc trước, nó có màu hồng rực. Từng lỗ chân lông của cô có thể cảm giác được sự nóng bỏng như sắp bị phỏng.
"Yêu lực của tôi đã trở lại, tôi có thể cảm giác được một cỗ sức mạnh cường đại trong trái tim. Chuyện này cũng có nghĩa là, sinh mệnh của tôi cũng sẽ không ngừng vào hai năm sau, tôi sẽ vĩnh viễn, vĩnh viễn ở bên Hạnh Mính."
Ngọn lửa trong lòng bàn tay Nguyên Tuấn Sách biến mất, Hạnh Mính vẫn chưa hết kinh ngạc, hình ảnh ngọn lửa phản chiếu trong đồng tử cũng nháy mắt tắt ngúm.
"Đây là vẻ mặt gì thế? Hạnh Mính không hy vọng tôi sống sót sao?"
Nỗi sợ hãi với Nguyên Tuấn Sách ào ào ngóc đầu trở lại, đối sức mạnh không biết tên của anh mà sinh ra sợ hãi, cô sợ sẽ giống như ngày xưa, bất kỳ khi nào cô làm anh không vui, anh cũng có thể giết chết cô. Hạnh Mính sợ hãi thân phận yêu ma của Nguyên Tuấn Sách, sợ anh có sức mạnh không giống người bình thường.
Cô chực muốn ngồi dậy, lại bị Nguyên Tuấn Sách ấn bả vai, đè xuống.
"Sinh cho tôi một đứa con đi, Hạnh Mính."
"Cậu nói bậy cái gì thế, cậu căn bản không hiểu quy tắc của nhân loại, mình làm sao có thể sinh con!" Cô sợ hãi sự bạo lực ẩn sâu trong hành động của anh, vắt hết óc thuyết phục anh, đè thấp giọng, nức nở nói: "Mình không thể sinh, Nguyên Tuấn Sách, cậu không thể bắt mình sinh con, mình mới 17 tuổi."
"Vì sao không thể sinh? Hiện tại tôi dùng thân thể của nhân loại, chỉ cần bắn vào trong cơ thể của Hạnh Mính là được. Hạnh Mính sẽ đồng ý giao hợp với tôi, đúng không?"
Nguyên Tuấn Sách mỉm cười, bóp chặt cổ Hạnh Mính, hung hăng ấn cô lên gối đầu, xoay người đè lên người cô, ngăn chặn mọi đường thoát.
"Em không muốn tôi chết, đúng không Hạnh Mính! Tôi thích Hạnh Mính, chúng ta cùng sinh một đứa trẻ đi. Trong bụng Hạnh Mính sẽ sinh ra một đứa trẻ thuộc về anh!"