Hạnh Mính lên mạng tra một lượt, phát hiện cái hiện tượng đám mây tĩnh điện chẳng có miếng nào liên quan đến thời tiết ngày hôm ấy. Có khả năng các chuyên gia cũng không thể tìm ra nguyên nhân, cho nên dùng một cách nói tương đối, để làm mọi người tin phục mà thôi.
Dù sao thì loại chuyện yêu mà với tiên nhân này, ngoại trừ loại người có thể nhìn thấy hồn phách như cô, chắc là không có người bình thường nào nguyện ý tin tưởng.
Tập huấn kết thúc, Hạnh Mính chạy bộ mệt đến mức rẽ phải, một đường chạy đến chỗ vòi nước, vặn chốt mở đến mức lớn nhất, vốc nước lạnh lên trên mặt, xua tan đi cái nóng và mồ hôi.
Rất nhiều học sinh chuyên thể dục cũng tới đây tắm, có người còn trực tiếp cởi áo, hất nước lên người mình.
"Nè, bên cạnh còn có nữ sinh, mày chú ý chút đi."
Người nọ dừng động tác, quay đầu nhìn thấy Hạnh Mính, vội vàng ngượng ngùng nở nụ cười xin lỗi: "Xin lỗi xin lỗi, nóng quá, vừa rồi mình không thấy cậu."
"Không sao đâu." Hạnh Mính cũng là người dễ nói chuyện, vốc nước hất lên cánh tay, liếc mắt nhìn cậu nam sinh kia, kinh ngạc cảm thán nói: "Không ngờ cậu còn có cơ bụng cơ đấy."
"Ha ha! Xem như cái này để bồi thường nhé, cậu có muốn sờ thử không!" Vẻ mặt cậu nam sinh tràn đầy tự tin, vỗ vỗ cái bụng của mình, tám khối cơ bụng rắn chắc như điêu khắc trên đó, góc cạnh rõ ràng.
Nguyên Tuấn Sách âm thầm đi đến phía sau Hạnh Mính, dùng giọng điệu khàn khàn trầm thấp pháo, gọi tên cô: "Hạnh Mính."
"Oa! Dọa chết mình rồi, sao cậu đi đường không phát ra tiếng gì thế!"
Nguyên Tuấn Sách không nói không rằng, chỉ nhìn chằm chằm bụng của cậu nam sinh kia.
Bị một nam sinh khác nhìn chằm chằm cái bụng cảm giác cứ quái quái, cậu nam sinh kia nhanh chóng lấy cái áo vừa bị cởi ra mặc lại lên người, cũng không quan tâm sự khó chịu khi quần áo dán lên da thịt ẩm ướt.
Chờ cậu ta đi khỏi, Nguyên Tuấn Sách mới hỏi: "Hạnh Mính thích dáng người như vậy sao?"
"Cũng không phải là cực kì thích, chỉ là cảm thấy rất kinh ngạc thôi. Không ngờ trong trường học cũng có học sinh có cơ bụng, nghe nói để luyện ra thứ này rất khó."
Nói xong, cô vuốt ve bụng nhỏ của mình, khoa tay múa chân một chút: "Lúc trước mình cũng muốn luyện đường nhân ngư (1), nhưng mà hình như luyện ra thứ đó còn khó hơn luyện cơ bụng."
"Hạnh Mính không cần luyện mấy thứ đó."
Nguyên Tuấn Sách vươn tay, ấn lên bụng cô.
Bộ đồng phục màu đỏ khiến xương ống ngón tay trắng nõn của anh có vẻ càng tái nhợt, đôi bàn tay nhìn qua mềm yếu vô lực, giống như chưa từng phải làm việc nặng, nhưng dưới làn da lại là gân xanh uốn lượn.
Ngón tay mang theo dục vọng, khớp xương hoàn mỹ, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm lên quần áo của cô, sau đó từ từ nắm lại, cực kỳ giống như muốn moi thứ gì đó từ trong bụng cô ra.
Hạnh Mính lại liên tưởng đến bộ móng tay đen dài sắc nhọn khi anh biến thành ma, da đầu liền tê dại.
Động tác vuốt ve đó thực sự rất mềm nhẹ, tựa như lời nói ra từ trong miệng anh, ôn nhu không chút để ý: "Bụng Hạnh Mính, còn có tác dụng quan trọng hơn, nơi này có thể sinh ra đứa nhỏ."
Cô bị câu nói bất thình lình này làm cho mông lung.