⬅ Trước Tiếp ➡
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
"Cảm ơn."
"Phim điện ảnh có hay không?" Anh hỏi.
Sắc mặt tái nhợt của Hạnh Mính đủ để nói lên tất cả, nhưng Nguyên Tuấn Sách dường như vẫn chẳng bị ảnh hưởng gì.
Chuẩn xác mà nói, bắt đầu từ buổi sáng hôm nay, từ lúc nhìn thấy Hạnh Mính, trên gương mặt anh luôn treo nụ cười vui vẻ. Khóe miệng của Nguyên Tuấn Sách chưa từng gương cao đến thế, dường như anh đang cực kì vui vẻ khi ở bên cô. Hạnh Mính cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, cô có ma lực gì, mà có thể cho anh vui vẻ đến nhường đó?
"Cũng tạm, xem xong liền quên, mình còn chẳng nhớ bộ phim điện ảnh đầu tiên nói về thứ gì."
Thấy Nguyên Tuấn Sách vẫn nhìn chằm chằm mình, Hạnh Mính nuốt một ngụm nước, dùng mu bàn tay lau khô vệt nước bên khóe miệng, hỏi anh: "Cậu thì sao? Cậu thấy chúng có hay không?"
"Có một vấn đề tôi không hiểu."
Thật hiếm lạ, không ngờ Nguyên Tuấn Sách cũng có vấn đề không hiểu, Hạnh Mính gấp không chờ nổi: "Vấn đề gì? Nói nghe một chút."
Tầm mắt đen láy rơi xuống bụng Hạnh Mính.
Hôm nay cô mặc một chiếc áo khoác len, áo lông màu vàng khiến cả người cô đều bừng bừng sức sống, ánh mắt anh không thể rời khỏi người cô dù chỉ một giây. Quần jean màu lam kết hợp với đôi giày thể thao màu trắng.
"Một người rốt cuộc làm cách nào để khiến người khác mang thai?"
Trong đầu Hạnh Mính nhanh chóng hiện lên một vài hình ảnh trong bộ phim điện ảnh vừa rồi: Người mẹ nằm phòng bệnh, bị khó sinh, màn ảnh đặc tả biểu cảm trên gương mặt bà ấy, vẻ mặt thống khổ, mồ hôi đầy đầu, ngay sau đó vang lên tiếng khóc nỉ non của trẻ con, tiếng hô kinh ngạc của các bác sĩ trong phòng sinh. Sau đó, màn ảnh lại chuyển đến đứa bé mới sinh đó, nó bé tí, nước ối trên người còn chưa được lau khô.
"Khả năng sinh sản của nhân loại, thực thần kỳ. Dùng phương pháp mang thai để duy trì chủng tộc, chỉ khi hai người cùng hợp sức mới có thể khiến một người mang thai, rồi một sinh mệnh mới chui ra từ trong bụng. Chuyện này khiến tôi cảm thấy rất thú vị."
Hạnh Mính nắm chặt bình nước khoáng, tầm mắt nhanh chóng rời khỏi gương mặt anh, lắp bắp nói.
"Mình, mình, mình không biết nói chuyện này với cậu như thế nào. Loại chuyện này, cậu có thể tìm sách để đọc. Tuy mình cũng biết khá nhiều kiến thức về "lĩnh vực" này, nhưng còn chưa kỹ càng tỉ mỉ đến mức có thể giải thích cho người khác. Hơn nữa, chuyện này có thể, hơi khó.. Mở miệng."
Cô vội vàng cúi đầu che mặt, nâng chai nước lạnh lẽo dán lên gương mặt: "Tóm lại là không biết nói với cậu như thế nào! Tuy một sinh mệnh mới ra đời không phải chuyện đáng xấu hổ, nhưng mà, mình không muốn nói. Hơn nữa, chuyện này còn liên quan mật thiết với chuyện làm tình, mình càng không muốn nói! Mình không muốn nói!"
"Như vậy à? Vậy tôi sẽ tự học, sau đó sẽ nói cho Hạnh Mính đáp án." Dáng vẻ khi Nguyên Tuấn Sách cười rộ lên hoàn toàn tương phản với gương mặt lạnh lẽo trước kia. Ánh mắt anh nhìn Hạnh Mính, dần dần có ánh sáng, là ánh mắt đơn thuần, trong sạch nhất, tràn đầy cảm giác ấm áp, mây mù trên gương mặt anh mấy ngày nay cũng bị đuổi đi hết.

⬅ Trước Tiếp ➡